Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.

i ác, ngày mai chị sẽ đem tội ác của cưng ra ánh sáng!”
Lâm Tĩnh lau tóc từ trong phòng vệ sinh đi ra, kể khổ: “Tân à, cậu đừng có lấy lòng tiểu nhân ra nói chuyện với Tiểu Nguyệt Nguyệt, người ta là Tô cầm thú có tiền, đừng nói là mấy ly trà sữa này, cả tiệm trà sữa anh ta cũng có thể mua được.”
Tân Hân phối hợp che mặt: “Đúng rồi, Tiểu Bạch nhà tớ chỉ có thể mua trà sữa cho mình anh ấy, còn nhà kia của Kỳ Nguyệt mua trà sữa để chôn sống cậu ấy còn được.”
Tôi lặng lẽ ngồi xuống, lặng lẽ mở máy vi tính, lặng lẽ đeo tai nghe, lặng lẽ cách xa âm thanh của hai người họ.
Nhớ lấy, im lặng là vàng.






Đại hội thể thao mùa thu cuối cùng cũng diễn ra, đại cô nương tôi đây vô cùng vinh hạnh khi bị hội học sinh phái ra làm người tình nguyện, chính là cái loại mặc đồ hồng hồng đỏ đỏ đi tuần tra giữ vững trật tự……
Thầy giáo bên đoàn ủy đưa cho tôi một cái túi lớn đựng mấy cây gậy thổi cỗ vũ kêu tôi đi phân phát cho các ngành, nhìn cái đống màu sắc rực rỡ này mà lòng tôi đau xót nhanh chóng phân phát cho xong.
Luân phiên phân phát cho các ngành năm nhất, ngành nào có số lượng nữ nhiều thì hơi phiền phức thích lựa chọn màu sắc, cho nên khi đến ngành toán học tâm tình tôi rất tốt bởi đa số bọn họ đều là nam, tôi đứng trên lối đi nhỏ lễ phép đưa cho bọn họ và phân phó hạng mục công việc.
“Mỗi người thổi một cái màu sắc tùy ý, không cần chọn lựa, nếu các bạn chọn thì hơi rắc rối với tôi……..”
Một chàng trai đeo kính đột nhiên hỏi tôi: “Đàn chị, thổi như thế nào?”
Tôi xấu hổ cười cười, nhìn mảnh vụn trên mặt đất nói: “Cái đó, mọi người bỏ qua, bỏ qua.”
Chàng trai đeo mắt kính vui vẻ nói: “Đàn chị………….ha ha……..làm em cười chết mất.”
Tôi nghiêm túc: “Có gì mắc cười, không phải kêu tôi làm mẫu sao.”
“Xỳ ―― “
Tôi quay đầu đi thấy Cố Hành Chỉ mặc đồ thể thao màu trắng đứng sau lưng tôi, đôi chân dài nhỏ, đường cong rõ ràng, hình như cậu ta mới thi điền kinh xong, cái trán vẫn còn đầy mồ hôi.
Mỗi lần thấy cậu ta tôi đếu rất khó chịu, cau mày nói: “Cười cái gì? Thấy cấp trên cũng không biết chào hỏi?”
Cố Hành Chỉ không để ý đến tôi, nhận lấy nước suối người khác đưa, uống nửa chai mới nói: “Đừng nói chuyện với tôi, tôi không biết cậu.”
Tôi trừng mắt với cậu ta cũng lười để ý nữa, tiếp tục đi phát đồ, đi ngang qua nhiều đám con trai năm nhất ai cũng xin số điện thoại tôi, tôi nhịn không nỗi nữa đành nói: “Đàn chị đây là hoa đã có chủ, đừng có mà xới đất lên nữa, lớn tuổi rồi chịu giày vò không nỗi.”
Có người cười hỏi: “Chắc không phải là Cố Hành Chỉ.”
“Làm sao có thể?”
“Lúc nãy tôi nhìn thấy hai người đó mập mờ.”
Tôi im lặng == cái gì gọi là mập mờ, cũng khó trách dân học số có khác, nhìn người khác có tình ý hay không cũng không biết.
Tôi phát xong một hàng thì nhận được điện thoại của Tô Tín, anh hỏi: “Đang làm gì đó?”
“Phát đồ cho học trò cưng của anh.”
“Anh đang đi về phía em, em quay đầu lại nhìn một chút.”
Tôi giữ di động bên tai quay lại nhìn, Tô Tín đang đi về phía tôi, bước chân của anh không nhanh không chậm, khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ ôn hòa.
Tôi vui vẻ vẫy tay với anh, anh cũng cười cười đi tới trước mặt tôi.
Đám con trai đột nhiên im lặng, chàng trai đeo mắt kính nhanh chóng đứng lên: “Chào thầy Tô.”
Sắc mặt Tô Tín vẫn y vậy còn thân thiết giới thiệu cho tôi, đây là lớp trưởng lớp anh.
Tôi yên lặng chấp nhận, cười híp mắt nhìn Tô Tín, thì ra là như vậy, đệ tử của anh hèn gì cũng bỉ ổi như anh, đúng là cái tốt thì không lấy, cái bã đậu thì đi giữ làm tinh hoa cho mình………
Thấy tôi cười có chút khinh bỉ, đôi lông mày xinh đẹp của anh nhíu lên, anh hỏi: “Cười cái gì?”
“Thấy anh em rất vui.” Ăn ở hai lòng là tố chất trời sinh của tôi rồi.
Anh hài lòng cười vui vẻ, nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá: “Bộ giáp màu đỏ rất có tinh thần.”
==||| Mẹ nó! Đừng có điểm huyệt bất ngờ vậy chứ!
Bỗng nhiên thần sắc anh căng thẳng, nắm tay tôi thật chặt: “Tại sao tay bị trày?”
Lúc này tôi mới phát hiện trên mu bàn tay có vết trày không lớn không nhỏ, hơi hơi đau chút.
Tôi nhìn xung quanh, ánh mắt học trò của Tô Tín ai nấy đều giống như cái chuông của Doraemon, mà cái cằm thì rớt xuống mặt đất hết rồi.
Tôi khẩn trương rút tay lại: “Cái này……chắc là do lúc nãy thổi bị bể nên vậy.”
“Lại đây, đừng phát nữa.” Anh kéo tay khác của tôi, giựt lấy cái túi trong tay tôi đưa cho tên lớp trưởng: “Em đi phát đi.”
Lớp trưởng sững sờ, ngổn ngang trong gió………
“Chúng ta đi thôi.” Tô Tín kéo tôi đi xuống khán đài.
Sau lưng tôi bạo phát tiếng vỗ đùi cộng thêm vài tiếng rống: “Đúng là không nhìn ra! Thì ra là sư mẫu!”
Tô Tín dẫn tôi ra xe phía bên ngoài sân điền kinh, trong cốp xe anh có hộp thuốc, anh lấy ra rồi đưa ngồi vào băng ghế sau, lấy băng gạc, nước sát trùng và kéo ra, tôi thấy anh như vậy thì hơi sợ giấu tay ra sau.
“Anh làm gì vậy, sao lại dùng đến dao kéo? Chỉ là vết thương nhỏ thôi, chỉ cần chút nước miếng băng keo cá nhân là được rồi.”
Anh nhìn phản ứ


Disneyland 1972 Love the old s