Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

Anh nói cho em biết?”
“Mẹ nuôi trước khi chết đã viết cho em một bức di thư, bên trong còn có một tờ giấy chứng nhận quan hệ cha con ADN… Em thật sự hy vọng rằng bà ấy không nói cho em biết, để đến chết em vẫn cứ nghĩ rằng bố đẻ của em là một người ruồng rẫy vợ con, bố nuôi của em không bằng loài cầm thú.”
Anh không nói gì, dang rộng hai cánh tay, ôm cô vào lòng, lòng bàn tay ấm áp vuốt ve trên đầu cô, “Tất cả đều đã qua rồi, đừng giày vò bản thân mình nữa.”
Cô ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực anh, gắng hế sức để hấp thụ hơi ấm trên người anh. “Anh có biết cảm giác khi chết như thế nào không?”
Mộc Mộc mãi mãi không bao giờ quên ngày hôm đó, trời rất âm u, gió lớn gầm gào, cơn mưa dường như có thể từ trên trời trút xuống bất cứ lúc nào.
Trong phòng gặp mặt u ám, Kiều Nghi Kiệt đưa cho cô một bức di thư. “Mẹ nuôi của em đã đi rồi, đây là di vật mà bà ấy nhờ anh chuyển tới em.”
Cô lắc đầu quầy quậy, dùng toàn bộ sức lực níu kéo áo của Kiều Nghi Kiệt, hét lên một cách vô thanh: “Anh nói dối em! Anh nói dối em!”
Trước khi nhân viên quản giáo thô bạo lôi cô đi, Kiều Nghi Kiệt đuổi theo kịp, nhét bức thư vào trong tay cô.
Đọc hết bức di thư, cô mới biết rằng, mẹ nuôi cô vì bị ức chế tinh thần trong một thời gian dài, trở nên u uất, đa nghi, suốt ngày ghen bóng ghen gió, cho dù chồng bà giải thích như thế nào, bà vẫn luôn tin rằng ông có ý đồ mờ ám với con gái nuôi, dù ông đã chết rồi, bà vẫn cho rằng ông chết là xứng đáng.
Cho tới một ngày, khi đang sắp xếp lại đồ đạc cũ, bà phát hiện trong một tập nhạc tuyển dành cho đàn piano cũ có kẹp một tờ “Giấy chứng nhận quan hệ cha con ADN”, trong cột mối quan hệ đã viết rất rõ hai chữ “bố con”, bà mới hoàn toàn tỉnh ngộ, hóa ra, bà đã sai rồi.
Hối hận, tự trách, day dứt khiến tinh thần của bà bị suy sụp nghiêm trọng, hai tháng sau, vì bị suy tim, bà đã ra đi trong bệnh viện… Trước khi chết, bà viết một bức thư cuối cùng cho Mộc Mộc, hy vọng cô sẽ biết chân tướng sự việc, cũng hy vọng cô sẽ tha thứ cho bà.
Nhưng bà lại không thể ngờ rằng, bức thư của bà suýt nữa cũng lấy đi cả tính mạng của Mộc Mộc!
Hai năm với cuộc sống ngục tù không được nhìn thấy ánh mặt trời, cơ thể luôn bị những cơn đau giày vò triền miên, thêm vào đó là một cú sốc tàn khốc về mặt tinh thần, trong đêm mưa to gió lớn đó, Mộc Mộc đã lựa chọn con đường tự sát.
“Em đã từng thử qua…” Đã nhiều năm qua đi, cô đã bình tĩnh hơn nhiêu, có thể kể lại một cách bình thản: “Rất lạnh, từng giọt, từng giọt máu trên cơ thể cứ dần dần trở nên lạnh lẽo, em rất nhớ bố em, mẹ em… và cả anh nữa, sau đó, em bỗng nhiên nhớ ra, nếu em chết đi, em sẽ không còn cơ hội được làm bạn gái của anh, không còn cơ hội hẹn hò với anh, cùng anh đi xem phim, không còn cơ hội níu lấy tay anh cùng đi dạo phố…”
“Đừng nói nữa…” Anh ôm chặt cơ thể đang run rẩy của cô, cơ thể cao lớn của anh cũng khẽ run run.
“Anh không cần phải thương hại em, em nói cho anh những điều đó, không phải là vì muốn được anh thương hại. Em chỉ hy vọng anh hiểu được tại sao em lại muốn cứu bác em. Ông ấy có vợ, có con trai, ông ấy nhất định sẽ còn nhiều điều lưu luyến… Còn em, một đứa con gái mồ côi không cha không mẹ, thiếu cái gì, mất cái gì, cũng không ai buồn quan tâm.”
“Anh quan tâm.”
Anh quan tâm?
Anh thật sự quan tâm, tại sao luôn đứng ở một vị trí cách xa cô, không dám lại gần? chỉ trừ một lần trong đêm khuya, khi đã uống say, ngẫu nhiên không tự kiềm chế được, sau khi cuộc mây mưa cuồng nhiệt qua rồi, vẫn đầy ắp vẻ tự oán trách bản thân mình trong đáy mắt.
“Anh thật sự quan tâm tới em ư?” Cô ngước mắt lên, nhìn người đàn ông trước mặt, ngón tay khe khẽ vuốt ve khuôn mặt anh, đầu ngón tay lướt qua những đường nét cương nghị và đôi môi ấm áp ươn ướt của anh.
Anh nhìn xuống, ánh mắt dần trở nến say đắm.
Cô có thể cảm nhận được nhịp thở không đều, có thể nhìn thấy sự đan xen giữa lý trí và khát vọng của anh. Bị mê hoặc bởi ánh mắt, cô kiễng gót chân, đôi môi ghé sát lại gần, nhưng chính vào lúc cô sắp sửa hôn anh, anh đã tìm lại được lý trí vừa bị thất lạc, đẩy cô ra, lùi về phía sau một bước…
Dù đã sớm dự liệu được kết quả như thế này, Mộc Mộc vẫn có cảm giác như bị anh đẩy xuống vách núi, trái tim bị chìm đắm trong một vực sâu không đáy.
“Đây chính là sự “quan tâm” mà anh đã nói ư?” Cô cười chua chát, “So với em, anh còn để ý tới cảm nhận của anh ấy hơn nhiều…”
“Anh…”
“Anh không cần phải giải thích, em hiểu. anh ấy là anh trai của anh, hai người có quan hệ huyết thống, tình sâu nghĩa nặng, vì anh ấy, anh có thể từ bỏ tất cả mọi thứ, phụ nữ thì được coi là gì cơ chứ!”
“Em! Có phải em muốn anh thừa nhận với tất cả mọi người rằng anh yêu chị dâu của mình thì em mới tin rằng anh quan tâm tới em?”
“Anh không cần phải thừa nhận. Em đã nghĩ tới một nơi mà Trác Siêu Nhiên không thể tìm thấy được, đợi em thực hiện phẫu thuật xong, em sẽ ra đi, em nghĩ, chúng ta có thể cũng sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa… Bảo trọng!”
Cô dồn toàn bộ sức lực, mỉm cười, vòng qua anh bước về phía


Old school Swatch Watches