Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
.
Anh mỉm cười lạnh lùng, màn đêm khiến nụ cười của anh càng u ám hơn, “Anh thà rằng không biết điều gì cả, thà rằng cả đời này không nhìn thấy gì nữa, cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm nay!”
Cảnh tượng ngày hôm nay? Cô giật mình nhớ ra cuộc điện thoại của Trác Siêu Nhiên, cô không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng bước lên phía trước một bước: “Siêu Nhiên, đều là lỗi của em! Là em…”
“Tại sao lại là cậu ấy?” Anh bóp chặt bắp tay cô, sức nắm rất mạnh, đến nỗi cả cánh tay cô tê dại, không còn chút cảm giác. “Thế giới này có nhiều đàn ông như vậy, em tìm ai cũng được! Tại sao lại là cậu ấy… Cậu ấy là em trai của anh mà!”
“Xin lỗi”, hai chữ đó vừa tới cửa miệng, lại không thể thốt ra được. Đối diện với Trác Siêu Nhiên đang nổi cơn thịnh nộ, hai chữ này chẳng đáng kể gì.
Mộc Mộc cố gắng kiềm chế cảm giác tê buốt như đang bị tiêm nơi cánh tay, ngẩng đầu lên, nói với anh: “Bởi vì em yêu anh ấy.”
Một bàn tay khác của anh khẽ giơ lên, rồi lại hạ xuống, bàn tay đang bóp chặt cánh tay cô cũng buông lơi. “Người đàn ông mà buổi chiều hôm nay em nói với anh, là cậu ấy ư?”
“Đúng vậy” Cô day day cánh tay đau nhức, “Rất nhiều năm trước, em đã yêu anh ấy rồi, từ sau khi ra tù, em đã đi khắp nơi tìm anh ấy. Không ngờ, em gặp anh… lại cứ nghĩ rằng anh chính là anh ấy.”
“Em nghĩ rằng anh chính là cậu ấy?” Trác Siêu Nhiên nhìn cô một cách không thể tin nổi.
“Siêu Nhiên, anh thật sự là người đàn ông hoàn mỹ nhất mà em đã từng gặp, khoảng thời gian được ở bên anh, em nghĩ rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất dưới gầm trời này… cho tới khi em gặp lại anh ấy, em mới biết rằng, em đã sai lầm một cách vô lý.”
“Nếu đã biết mình nhận nhầm người rồi, tại sao em không nói với anh?” Giọng nói của anh bất giác cao vút lên, “Lúc đó, chưa ai biết về mối quan hệ của chúng ta, sai lầm nào cũng có thể sửa chữa kịp thời!”
“Cho dù anh tin hay không tin, anh ấy thật sự rất để tâm tới cảm nhận của anh.” Mộc Mộc bẻ những ngón tay đang lạnh tới nỗi run lên, chậm rãi nói, “Anh ấy không muốn em nói cho anh biết, sợ rằng anh sẽ không có cách nào chấp nhận quá khứ của chúng em…”
“Quá khứ của hai người? Hai người đã từng có quá khứ gì?”
Mộc Mộc khẽ khàng nhìn xung quanh, “Đây không phải là nơi để nói chuyện. Chúng ta tìm một nơi để ngồi xuống nói chuyện thoải mái nhé.”
Trác Siêu Nhiên nhìn đám sinh viên đi qua đi lại, phát hiện ra không ít người khi đi ngang qua đều có ánh mắt hiếu kỳ, ánh mắt họ khi nhìn anh giống như đang xem gấu trúc trong vườn bách thú vậy.
Anh gật gật đầu. “Được thôi.”
Mộc Mộc dẫn Trác Siêu Nhiên tới một nhà hàng đồ ăn Tây theo kiểu Nga ở gần trường học. Vào thời điểm này, đám sinh viên đã ăn tối xong, chỉ còn lại vài đôi uyên ương ngồi bên nhau trong những góc khuất ít ánh đèn, trong giai điệu chậm rãi của các ca khúc Nga, chuyện trò tâm sự.
Họ chọn một chỗ được ngăn cách bởi tấm mành tua rua màu tím, ngồi xuống, gọi một ấm hồng trà.
Yên lặng ngồi đối diện hồi lâu, Trác Siêu Nhiên bê cốc trà lên miệng, không biết là do nước trà rất ấm, hay là vì những giai điệu thư thả của các ca khúc Nga, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt anh đã dịu đi rất nhiều, giọng điệu cũng không còn lạnh lẽo nữa. “Em nói đi.”
Mộc Mộc sắp xếp lại từ ngữ một chút, nói rõ hết chân tướng sự việc.
“Sự việc diễn ra từ bốn năm về trước, bố em vừa mới qua đời, công an đã tới bắt mẹ em đi. Để cứu mẹ, em đã tới một quán bar chơi đàn, một mặt là muốn kiếm một chút tiền lo chi phí thuê luật sư, mặt khác… em muốn tìm một người đàn ông nhìn có vẻ bắt mắt, dâng hiến lần đầu tiên của mình cho anh ta.”
“Lần đầu tiên? Chẳng phải em đã bị bố nuôi của em…”
“Ông ấy đã không làm như vậy, ông luôn yêu thương em như con đẻ của mình, là do em đã vu oan hãm hại ông ấy.”
Đầu lông mày của Trác Siêu Nhiên nhíu chặt, muốn hỏi điều gì đó, xong lại thôi.
Mộc Mộc uống một ngụm trà đắng, làm dịu cổ họng đang khô chát, nói tiếp vào chủ đề chính, “Trong quán rượu, em mãi vẫn không gặp được người đàn ông khiến em cảm thấy ưa nhìn, cho tới khi em nhìn thấy Trác Siêu Việt… Khoảng thời gian đó, anh ấy thường xuyên tới quán bar, một mình ngồi trong góc khuất, hễ uống rượu là ngồi suốt cả đêm, xem ra tâm trạng có vẻ không tốt. mặc dù em không biết tại sao tâm trạng của anh ấy lại không tốt, nhưng em biết, anh ấy chính là người mà em muốn tìm.”
Trác Siêu Nhiên dường như nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Quán bar mà em nói là quán bar nào?”
“Quán bar Lạc Nhật.”
“Lạc Nhật…” Anh khe khẽ nhắc lại tên của quán bar đó một lần nữa, trong ánh mắt lóe lên một biểu cảm đặc biệt, khi Mộc Mộc còn chưa kịp nhận ra, nó đã biến mất ngay.
“Vào một buổi tối, em lấy hết dũng khí đến gặp anh ấy… để hỏi vay năm vạn đồng, và dâng hiến bản thân mình cho anh ấy. Em nghĩ rằng đây là một cuộc mua bán, sau khi thanh toán sòng phẳng sẽ đường ai nấy đi. Không ngờ, ngày hôm sau, khi em ra đi, anh ấy bỗng kéo tay em lại, bảo em hãy làm bạn gái của anh ấy… Vì câu nói này, ngày nào em cũng mong được sớm ra tù, sớm tìm lại được anh ấy.”