Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.


Tuy nhiên, anh không thể không thừa nhận, sự e ngại của Trác Siêu Việt không phải là không có cơ sở. mỗi ngày, tận mắt chứng kiến em trai mình và người con gái đã từng là bạn gái của mình ngọt ngào tình cảm, anh anh em em, cảm giác đó tuyệt đối chẳng dễ chịu chút nào, họ cũng chưa chắc yên lòng hơn.
Đã quyết đinh phải tác thành cho họ, vậy thì, chi bằng hãy tác thành một cách triệt để hơn một chút, để họ có thể yên lòng bên nhau.
“Vậy thì em hãy tiếp tục làm những việc mà em cho là đúng đi, anh có thể không cần phải nhìn thấy bất cứ điều gì…” Trác Siêu Nhiên lùi về phía sau một bước, mỉm cười thanh thản. “Em hãy đối tốt với cô ấy, hy vọng đợi đến khi anh quay trở lại, có thể tham gia hôn lễ của hai người.”
Trác Siêu Việt nghe xong, cảm thấy khó hiểu. “Cái gì? Anh định đi đâu?”
“Sư đoàn của bọn anh phải cử một nhóm tới biên cương thi hành nhiệm vụ, sư đoàn trưởng rất tích cực giới thiệu anh đi, anh vốn đang suy nghĩ, bây giờ đã quyết định rồi. Anh đi rồi, em có thể ở bên cô ấy mà không cần kiêng kỵ gì, không cần phải e ngại tới cảm nhận của anh.”
Nghe thấy hai chữ “biên cương”, sắc mặt Trác Siêu Việt trong chốc lát đã thay đổi, vội vàng bước tới bên anh, dằn giọng xuống thật nhỏ, hỏi: “Biên cương? Có phải là Tây Tạng không?”
“Đây là bí mật quân sự.”
“Tây Tạng hiện nay rất hỗn loạn, tổ chức ở đó đã đặt mua không ít thiết bị quân dụng từ Nga… Anh tuyệt đối không thể đi được, sư đoàn trưởng của các anh muốn đưa anh vào chỗ chết ư?”
“Siêu Việt, biết quá nhiều sẽ không tốt cho em.” Trác Siêu Nhiên không thể không nhắc nhở anh. “Sau này em làm kinh doanh cũng phải thận trọng một chút, có một số thứ không nên chạm vào thì đừng chạm vào. Đến khi thật sự xảy ra chuyện, e rằng ngay cả bố cũng không bảo vệ được em đâu.”
“Anh yên tâm, em làm việc luôn có giới hạn, biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm…”
“Vậy thì tốt. muộn rồi, em cũng nên về đi.”
Trác Siêu Việt ý thức được rằng sự việc đã trở nên nghiêm trọng, vội vàng chắn trước mặt anh trai, nắm chặt lấy cánh tay của anh. “Anh, anh trách em, hận em, muốn báo thù như thế nào thì cứ nhằm thẳng vào em, anh đừng mang tính mạng của mình ra làm trò đùa. Đó là một chiến trường thực sự, không phải là diễn tập, nếu anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cả đời này em sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình.”
Trác Siêu Nhiên vẫn trầm ngâm, không có bất kỳ biểu hiện nào.
“Em ra đi, được không? Trước khi anh quên cô ấy, em hứa rằng sẽ không gặp cô ấy.”
“Anh đã quyết định rồi.”
Trong ký ức của Trác Siêu Việt, mỗi khi người anh trai điềm tĩnh dịu dàng của anh nói ra câu đó có nghĩa là anh ấy thật sự đã quyết định rồi, không ai có thể thay đổi được.
Anh chậm rãi buông tay, sức mạnh toàn cơ thể như vừa bị rút hết trong giây lát, trở nên hoàn toàn bất lực. “ANh nhất định phải dùng cách này để báo thù em sao?”
“Nếu em nghĩ rằng , đây là báo thù, thì cứ coi như vậy đi. Siêu Việt, anh cần có thời gian bình tĩnh lại.”
Không có một lời giải thích vô vị nào, bóng dáng cao lớn thẳng tắp biến mất đằng sau cánh cổng nghiêm trang của doanh trại.
Giây phút này, Trác Siêu Việt mới thật sự cảm nhận được một cách sâu sắc dư vị của sự ân hận, tuy nhiên, hối hận và tự trách bản thân mình như thế nào cũng không thể đổi lại sự tha thứ của anh trai.
Điều duy nhất anh có thể làm, chỉ là chịu đựng!
“Hãy tin anh, cho dù xảy ra chuyện gì, anh sẽ không bỏ rơi em.”






Một tuần sau khi Trác Siêu Việt nói ra câu này, anh vẫn chưa tới tìm Mộc Mộc, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Cô lờ mờ đoán rằng đã xảy ra chuyện gì đó khiến anh khó xử, khiến anh chùn bước, vì vậy cô cũng không liên lạc với anh, cho anh thời gian để bình tâm suy nghĩ xem mối quan hệ của họ cần phải hạ màn như thế nào.
Đương nhiên, cô cũng có những việc mà cô cần làm.
Để bản thân có một sức khỏe tốt, Mộc Mộc kiên trì ăn tốt, ngủ nhiều, không tới quán bar chơi qua đêm nữa, sáng sớm mỗi ngày cô còn chạy bộ một giờ đồng hồ. trong vòng một tuần, cô tăng tới năm cân, trên khuôn mặt đã có chút thịt, sắc mặt xem ra cũng có chút khí chất cần phải có của các cô gái trẻ.
Cuối tuần, các bạn trong trường đều ra ngoài chơi cả, chỉ mình Mộc Mộc ngồi trước bàn viết bên cạnh cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây, đoán thử xem giờ này Trác Siêu Việt đang làm gì? Trác Siêu Nhiên cũng đang làm gì?
“Vâng.” Cô gật đầu.
“Mời cô lên xe!” Người đàn ông mở cửa xe cho cô, tay giữ lấy chóp đỉnh của cửa xe, đủ để thấy đây là một tài xế đã được huấn luyện kỹ lưỡng như thế nào.
Trên đường đi, người tài xế không hề nói một câu gì, chỉ chốc chốc liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt lộ rõ vẻ mê hoặc sâu sắc. Trong ánh mắt đó, Mộc Mộc ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, cũng đoán được điều gì đang chờ đợi cô trong lần gặp gỡ này, bàn tay đang đặt trên đầu gối nắm chặt lại một cách bất an.
Điều cần đến sớm muộn gì cũng sẽ đến, cô không thể né tránh được.
Xe chạy một đoạn đường không xa, rẽ vào một khu n


XtGem Forum catalog