Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

o đó, cô nghe thấy giọng nói rất dễ nghe:
- Em làm bà chủ thế này là không đạt tiêu chuẩn đâu.






Thật sự không phải trèo tường.
Văn Hạ và Hà Khanh ngồi bên cửa sổ uống cà phê do Mèo con pha. Bây giờ, Văn Hạ mới bắt đầu học cách thưởng thức cà phê. Cô thích nhất là cà phê sữa Cappuccino. Hết cách, cô không tài nào chịu nổi vị đắng của cà phê đen, thế nên cô không hiểu Hà Khanh ngồi trước mặt đang uống cà phê đắng như vậy mà hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc nào.
- Không đắng ư? – Văn Hạ nghiêng đầu hỏi.
Hà Khanh nhìn dáng vẻ đáng yêu của Văn Hạ thì không kìm được nụ cười, vừa có chút miễn cưỡng lại vừa có chút do dự. Anh nhẹ nhàng nói:
- Đau khổ trong lòng thì dù uống gì cũng không có cảm giác.
Hà Khanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt u buồn không nhìn Văn Hạ nữa mà ngoảnh ra cửa sổ, anh nói:
- Anh cũng muốn biết tại sao.
Dường như khi trả lời anh cũng đang cố tự hỏi chính mình. Tại sao? Rốt cuộc tại sao ngày hôm nay, họ lại bước đến quãng đường này? Rất lâu! Trong cửa tiệm không có khách. Rất yên tĩnh! Hai người không nói gì. Mỗi người đều nghĩ đến chuyện riêng của mình. Trong cách yên tĩnh như vậy, người ta chỉ có thể nghe thấy tiếng Mèo con không ngừng gõ bàn phím giống như cậu đang dùng ngôn ngữ của mình để miêu tả lại tình cảm của mỗi người.
Tốt nhất vẫn là Hà Khanh phá vỡ bầu không khí trầm lắng đó trước tiên. Một người đàn ông thảnh đạt sẽ không để chuyện tình cảm chiếm trọn thời gian và tinh thần của mình. Thế nên anh có thể khống chế cảm xúc rất tốt, hơn nữa chắc chắn còn có thể hiểu rõ cảm xúc của người khác.
- Đừng nói chuyện của anh nữa. Nói chuyện của em đi. Sao em và Tô Mạch lại ở bên nhau? Anh thật không ngờ lại gặp em ở đây.
Văn Hạ biết Hà Khanh không muốn nhắc đến Cẩm Sắt. Cô hơi mỉm cười, dáng vẻ của một cô gái hạnh phúc, nhìn anh nói:
- Hồi đó, em rất muốn tìm một chàng trai đối với em thật tốt, thật tốt. Sau đó, em tình cờ gặp Tô Mạch. Em đã cùng anh ấy đến đây. Sau đó thì như anh đã thấy.
Văn Hạ cố gắng nói thật nhẹ nhàng. Cô muốn điều tiết không khí u buồn đang tồn tại quanh đây. Thực ra, cô có thể nói rõ hơn về tình yêu của cô, về sự hi sinh, về sự kiên trì của họ nhưng chẳng có ý nghĩa gì cả. Cô cảm thấy, tình yêu là chuyện của hai người, dù đắng cay hay ngọt ngào thì họ cũng tự mình nếm trải. Người khác khó có thể cảm nhận được. Thế nên cô không cần người khác ngưỡng mộ, không cần người khác ngợi khen, chỉ muốn lặng lẽ giữ gìn hạnh phúc của mình.
- Ừ! Em có con mắt tinh tường thật đấy. Tô Mạch là một chàng trai rất có tiền đồ. Phải rồi. Em ghi lại số điện thoại của anh nhé. Lúc nào rảnh, chúng ta có thể đi ăn cơm, tán gẫu. – Cảm giác như Hà Khanh chưa hề trải qua nỗi buồn, giọng nói của anh trở nên nhẹ nhõm, khuôn mặt cũng nở nụ cười.
- Vâng. Được ạ. Hì hì! – Cuối cùng Văn Hạ dành cho Hà Khanh nụ cười ngọt ngào như một đứa trẻ và trong lòng anh cũng khắc sâu nụ cười của cô gái này. Có người nói, nụ cười đẹp có thể xua tan mây đen trên bầu trời. Anh cảm thấy, lúc này, nụ cười của Văn Hạ có đủ sức mạnh như vậy.
Hà Khanh ngồi một lát rồi đi. Mèo con chạy đến bò ra bàn, giả vờ không hiểu gì lắc đầu, chỉ nói với Văn Hạ:
- Nói đi, không phải chị muốn trèo tường đấy chứ?
Văn Hạ nện cho cậu ta một cái, trừng mắt nhìn:
- Trèo cái đầu cậu ấy. Tôi làm gì có thời gian. Đó là anh học khóa trên tôi. Cậu nói xem, tại sao người hiện đại có thể tự giày vò mình như vậy? Có chuyện hay không có chuyện đều li hôn. Cậu không biết đâu. Hồi đó, họ cực kì yêu nhau, đến giáo viên cũng không ngăn cản được. Người ta cái gì cũng xuất sắc, cuối cùng cùng nhau thi đạt điểm cao. Tốt nghiệp, họ lấy nhau. Lẽ đương nhiên, chuyện của họ giống như chuyện cổ tích vậy.
Mèo con ngồi trước mặt nhìn cô nói:
- Chị đấy, chị vẫn nghĩ hiện thực xã hội quá lí tưởng. Tô Mạch luôn bảo vệ chị như vậy. Chị vốn không biết rốt cuộc xã hội này tàn khốc đến thế nào đâu. Tình yêu như vậy có lúc sẽ khó mà sinh tồn được.
Văn Hạ không nói thêm nữa vì cô không đồng tình với lời nói của Mèo con. Tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời của cô. Sự nghiệp là vật điều chỉnh cuộc sống. Nếu cô vì cái gọi là sự nghiệp mà vứt bỏ tình yêu, vứt bỏ Tô Mạch thì không thể. Nhưng Tô Mạch thì sao? Anh cũng như vậy không? Dạo này anh càng lúc càng bận hơn. Cô cảm thấy họ đang dần xa nhau. Vì mỗi lần về nhà đều cãi nhau. Không được. Để giữ gìn tình yêu của mình, cô nhất định phải trở về và làm cho Tô Mạch hiểu. Đúng rồi. Cô phải quyết tâm trở thành một người con gái tốt hiểu chuyện, ngoan ngoãn, khéo léo.
Buổi tối, khi về nhà, Tô Mạch vẫn về rất muộn, Văn Hạ vẫn cố tỏ ra vui vẻ. Dường như lúc sáng cô đã nghĩ như thế, cô phải kiên trì giữ gìn tình yêu của mình. Cô biết rõ là mình ngang bướng nhưng cô muốn xem liệu cô có thể có được người đàn ông bao dung vô điều kiện với tất cả mọi ngang bướng của cô không? Tô Mạch đã làm rất tốt. Mặc dù anh sẽ giận dỗi cãi nhau với cô nhưng đối với một người như vậy mà nói