Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1697 lượt.

thấm nước gì cả.
Tô Tịch chạy đến bên quầy nức nở nói:
- Em… Em… Chị Muỗi… Em…
Có thể là vì Tô Tịch khóc dữ quá nên tiếng nấc nhẹ vang lên nghẹn ngào, nói không nên lời khiến Văn Hạ càng thêm lo lắng. Cô vội chạy ra nắm lấy vai Tô Tịch hỏi:
- Em làm sao vậy? Em nói đi.
Tô Tịch vẫn khóc nức nở. Cô ấy dùng tay gạt nước mắt, trấn tĩnh lại rồi tiếp tục nói:
- Chị Muỗi, em… em thất tình rồi… Hu hu hu … - Nói xong thì cô ấy gục vào người Văn Hạ khóc, vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào lưng Văn Hạ.
Văn Hạ cắn răng chịu đau, trong lòng nghĩ: “Chị gái à, có phải là em bỏ rơi chị đâu? Sao chị lại đánh em mạnh như vậy chứ? Tên khốn kia cẩn thận đấy. Bà mà bắt được thì nhất định bà sẽ cho ngươi biết tay”.
- Chị cứ từ từ mà nói. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đừng khóc nữa. Khóc nhiều là mắt sẽ sưng lên, không xinh đâu. – Không biết Mèo con đã đứng bên họ từ lúc nào. Cậu ấy cầm một hộp khăn giấy an ủi Tô Tịch.
Tô Tịch và Mèo con quen nhau, họ còn thường xuyên chơi cùng nhau, thế nên cô ấy cũng không cảm thấy mất mặt. Tô Tịch cầm lấy hộp khăn giấy, xoay người ngồi lên ghế rồi rút khăn ra lau mũi. Cô ấy nói với Văn Hạ đang đứng trước mặt:
- Chị Muỗi, chị nói đi, chị có giúp em không? Người đàn ông của em bị cướp mất rồi.
Văn Hạ nghe thấy cô ấy nói như vậy thì lập tức đứng thẳng người lên giận dữ nói:
- Tất nhiên. Ai dám cướp người đàn ông của em? Nói đi, chị sẽ đến dạy dỗ cô ta.
Mèo con cũng đứng một bên gật đầu thật mạnh, ngoan ngoãn nói:
- Em cũng đi cùng.
Một trong những nguyên nhân khiến Văn Hạ và Tô Tịch có thể trở thành bạn tốt của nhau là do tính khí của hai người cực kì giống nhau, đều giống như trẻ con. Thế nên Tô Tịch luôn cố gắng bảo vệ Văn Hạ, Văn Hạ cũng luôn cố gắng ủng hộ Tô Tịch. Hôm nay, nghe tin này, đương nhiên là cô cực kỳ phẫn nộ rồi. Nhưng cô gái dám cướp người đàn ông của Tô Tịch chắc chắn cũng không phải là người tầm thường.
Vì vậy, Tô Tịch dẫn Văn Hạ và Mèo con với khí thế hùng hùng hổ hổ bước ra khỏi quán cà phê. Cô gái này chẳng coi trọng chuyện làm ăn buôn bán chút nào. Ngay cả ban ngày cũng đóng cửa tiệm. Nhưng sau khi ra khỏi cửa tiệm, Văn Hạ thật sự thấy khâm phục Tô Tịch, khóc đến như vậy mà vẫn có thể lái xe. Tô Tịch vốn kiên trì lái xe tiếp nhưng Văn Hạ lại có nguyên tắc tính mạng là quý giá nhất, thế nên cô kịch liệt yêu cầu Mèo con lái xe.
Nhưng không ngờ Tô Tịch chỉ đông, chỉ tây cuối cùng lại đến trước cửa trường đại học Cát Lâm. Văn Hạ ngoẹo đầu khó hiểu nói:
- Bị sinh viên cướp mất ư?
Tô Tịch gật đầu, ánh mắt mang đầy hận thù nhìn chằm chằm vào cánh cổng, e rằng đến cả con ruồi cũng không thể lọt qua mặt cô.
Chính lúc này, Tô Tịch đẩy mạnh cửa xe bước xuống, vì Văn Hạ bị cận thị nên không nhìn rõ diện mạo người từ xa đi đến nhưng loáng thoáng nhìn thấy một nam một nữ.
Ngay sau đó, cô nhìn thấy Tô Tịch giơ tay tát cô nữ sinh đó. Lúc này, chàng trai kia nắm lấy cổ tay cô ấy. Tô Tịch ngoái đầu lại gào to:
- Hai người còn nhìn gì nữa. Mau lại đây đi.
Lúc này, Mèo con và Văn Hạ ở trong xe mới sực tỉnh, họ vội vàng xuống xe đi tới đó. Kết quả vừa nhìn ở khoảng cách gần hơn, Văn Hạ và Mèo con đều bàng hoàng vì nữ sinh mà Tô Tịch muốn đánh chính là Mộc Du – cô gái đã xách làn nhựa chạy vào tiệm cà phê.
- Này, hai người đứng ngây ra đó làm gì? Em gọi hai người đến giúp em đấy. – Tô Tịch vốn không phát hiện ra ba người đó đang nhìn nhau mà vẫn đứng đó ầm ĩ.
Mèo con chạy đến “giải cứu” cánh tay nhỏ nhắn của Tô Tịch ra khỏi bàn tay của chàng trai kia, nhìn chằm chằm vào anh ta, cũng chẳng có gì, một khuôn mặt trắng thì có gì ghê gớm chứ?
Văn Hạ hiếm khi bình tĩnh như vậy. Ban đầu, cô thật sự muốn tát cho người con gái dám cướp bạn trai của Tô Tịch hai cái nhưng nhìn thấy Mộc Du, trực giác của cô mách bảo cô rằng, cô gái này không phải là loại người đó. Cô không nói rõ được nguyên nhân, chỉ là cảm giác giữa người với người mà thôi.
- Mộc Du, cô còn nhớ tôi chứ? Chúng ta nói chuyện nhé. – Văn Hạ bình tĩnh nhìn Mộc Du nói.
- Chị Muỗi, chị điên rồi. Chị quen cô ta. Chị đến giúp ai vậy? Này chị… - Tô Tịch vẫn chưa nói hết câu thì Mèo con đã dùng tay bịt miệng cô ấy lại. Mộc Du không nói gì mà chỉ đi theo Văn Hạ. Hiện trường chỉ còn lại Tô Tịch đang khua khoắng chân tay, chàng trai lạnh lùng và cả Mèo con đó.
- Cô nhìn thấy đấy, Tô Tịch là em tôi. Tôi muốn hỏi cô, chuyện này nên giải thích thế nào? – Khi Văn Hạ bình tĩnh, người cô toát ra khí chất giống như Tô Mạch, có thể là ở bên anh đã lâu nên cô bị nhiễm.
Mộc Du nhìn thẳng vào mắt Văn Hạ chẳng hề sợ hãi. Bỗng cô ta phá lên cười, cảm giác như Văn Hạ đang nói một câu thật buồn cười. Chỉ đến khi Văn Hạ chau mày thì cô ta mới nói:
- Chị Văn Hạ, hôm đó em cảm thấy chị là một người rất tốt. Sao lại như vậy? Chuyện này có thể nói rõ ràng mà. Anh ta theo đuổi em. Em đồng ý. Chưa biết chừng ngày mai em lại bỏ rơi anh ta. Chị và Tô Tịch có quan hệ gì với nhau? Hai người nên đi tìm người đàn ông đó chứ không phải em.
Văn Hạ chau mày, dường như cô đang cố gắng kìm nén