XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

Hơi ấm từ tay cô truyền dần sang Văn Hạ.
- Chị, chị khách sáo quá đấy! Chị cũng thật là…
- Thực ra em từng nghĩ, tại sao một cửa tiệm yên tĩnh thế này mà lại xảy ra nhiều chuyện như thế? Đúng là em nên nghe Du Du viết tiểu thuyết. Ít nhất thì cũng có bọn chị là độc giả. – Cẩm Sắt nheo mắt tinh nghịch, dụ dỗ Văn Hạ.
Văn Hạ không trả lời. Thực ra trong lòng cô cũng đang nghĩ, cơ hội này, cơ hội để cô trưởng thành, để tâm trạng cô bình tĩnh, hơn nữa đó cũng là cơ hội để cô đối diện lại với tình yêu, cơ hội đối diện với Tô Mạch, cô có thể bắt đầu hồi tưởng lại tình yêu của họ, tìm cách kéo tình yêu quay lại. Cô không còn nhiều thời gian. Nhất định hôn lễ của cô sẽ được tổ chứ. Tô Mạch, anh cứ đợi đây.






Những ngày không có Tô Mạch
Đã năm ngày rồi Tô Mạch không về nhà. Mấy ngày nay đối với Văn Hạ vô cùng yên bình. Dù có đôi lúc lo lắng nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh. Thậm chí đến cả Tô Tịch cũng không biết Tô Mạch và cô cãi nhau và việc anh không về nhà. Cô cũng không nói với ai chuyện mình có thai. Cô đang đợi, đợi Tô Mạch quay về tìm cô.
Trong năm ngày này, Minh Ưu thường xuyên đến cửa tiệm, được nhìn thấy Văn Hạ, tuy thời gian rất ngắn nhưng cậu cảm thấy Văn Hạ đã thay đổi, điềm tĩnh, trưởng thành. Hằng ngày, cậu vẫn ngồi trong góc. Cậu không vẽ bởi vì tranh của cậu đã lọt vào vòng chung kết, hai ngày nữa là có kết quả. Thế nên cậu đang đợi. Cậu cũng hy vọng Văn Hạ có thể quay lại, ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái nhưng càng như thế cậu lại càng thất vọng. Không hề, ngay chỉ một cái liếc nhìn cũng không. Năm ngày nay, ngày nào cậu cũng đến, ngày nào cậu cũng nhìn nhưng cô coi cậu như không khí vậy. Cậu thật sự đã làm cô giận rồi.
Bây giờ Hắc Hắc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Văn Hạ. Hằng ngày, khi ở nhà, cô đều học nấu ăn, giặt quần áo. Hắc Hắc bò ở đó giương đôi mắt bé xíu nhìn cô. Khi ở cửa tiệm, cô pha cà phê, bê cà phê, Hắc Hắc cũng nằm trong chiếc ổ nhỏ của mình nhìn cô. Khi rảnh rỗi, cô lại chơi đùa với nó. Nó khiến cuộc sống của cô vơi bớt nỗi buồn và cũng làm cô hiểu hơn rằng, nếu thật sự cô chỉ có một mình thì cô sẽ cô đơn biết mấy.
Hôm đó, sau khi Cẩm Sắt rời đi, Văn Hạ đã nghĩ rất lâu. Cô mở máy tính xách tay của Mèo con ra và nhìn thấy bản Word với dòng chữ: Tình yêu vĩ đại. Đây là lần đầu tiên cô kiên nhẫn ngồi xem một kịch bản vì sau khi có Tô Mạch, cô cảm thấy mình đã có cả thế giới, cô chẳng cần gì nữa. Cô càng không tin hay mong đợi những tình tiết như trong kịch bản nhưng ở đó, cô lại nhìn thấy nỗi vất vả và cả niềm hạnh phúc trong tình yêu của Mèo con. Nó làm cô lúc cười thật vui, lúc lại cảm động muốn khóc. Lần đầu tiên cô nghĩ, cô nên viết lại tình yêu của mình. Tuy không cần người khác tán đồng hay bình luận nhưng cô muốn viết lại để sau này con cái của họ có thể xem. Khi đó, cô có thể tự hào nói, con xem, mẹ có tuyệt vời không?
- Vậy thì em sẽ làm cho anh ấy yêu em. Nhất định sẽ thành công. Em quyết không bỏ cuộc đâu.
- Hay quá! Vậy em nói cho chị nghe kế hoạch tấn công Mạc Đông của em đi. Chị sẽ viết lại để cho người khác tham khảo. Sau này chưa biết chừng lại có thể thành môn học gì đó. – Văn Hạ cười hì hì.
- Xì! Cái gì cũng đòi viết. Em xem rồi. Chị đúng là đồ ngốc. Chị viết về anh em tốt như thế, ngộ nhỡ có người con gái đến cướp anh ấy thì phải làm thế nào? Đến lúc đó chị sẽ khóc đến chết cho mà xem.
- Em cho rằng có người con gái có thể cướp được của chị sao?
- Ừm. Có lẽ là không. Người ta mới nhìn anh ấy thì đã bị chị chọc đui hai mắt rồi. Ha Ha! Văn Hạ, chị sao có thể ghê gớm như thế chứ?
- Hừ! Không ghê gớm thì đã không phải là chị. – Văn Hạ đắc ý. Những ngày này thật tuyệt. Thực ra mấy ngày nay, cô vừa viết về tình yêu của họ vừa hồi tưởng lại chuyện quá khứ, về mối tình đầu, về tuổi trẻ của cô, về niềm vui của cô khi cô gặp Tô Mạch, về sự hân hoan trong lòng và cô còn nghĩ đây thật sự là chàng hoàng tử.
Tình yêu dâng trào, vượt qua khó khăn, cô cứ thế viết ra từng dòng từng chữ. Cô phát hiện ra rằng có rất nhiều thứ không thể nào quên được, chẳng hạn như tình yêu của cô. Tô Mạch của cô, mỗi việc Tô Mạch làm, mỗi câu Tô Mạch nói, cô đều nhớ rất rõ. Chỉ có điều là cô không biết Tô Mạch có nhớ hay không.
Tô Mạch thì sao? Năm ngày nay anh không về nhà mà ở luôn công ty. Anh không thể về nhà bà nội, còn những nơi khác thì anh không muốn đến. Anh chỉ có một ngôi nhà. Anh thật cố chấp khi cho rằng, nơi nào không có Văn Hạ thì đó không thể gọi là nhà.
Nhưng anh không thể gạt bỏ được ý nghĩ là Văn Hạ đã lừa dối anh. Thực ra, anh đã ngầm phát hiện ra Minh Ưu thích Văn Hạ vì anh biết Minh Ưu có một thứ rất giống anh. Đó là sự cô đơn.
Trước đây anh cũng rất cô đơn. Anh chẳng quan tâm đến vật chất bên ngoài mà tự mình quyết định. Anh cảm thấy không ai có thể hiểu được anh, không ai có thể bước vào trái tim anh. Mãi cho đến khi gặp Văn Hạ. Cô như tia nắng mặt trời chiếu vào trái tim anh, đưa anh thoát khỏi bóng đêm u tối của sự cô đơn. Cò