Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
ủa anh mà coi trời bằng vung.
Bây giờ anh không ở bên cô, cô phải sống tự lập để Tô Mạch biết rằng, dù sống một mình thì cô cũng có thể sống tốt, chỉ có điều cô vẫn nhớ tên khốn Tô Mạch.
Minh Ưu lại đến. Tuy cô không nhìn cậu ta nhưng cậu giống như một ngôi sao, tỏa sáng lung linh, sao có thể làm ngơ được chứ? Hằng ngày, cậu đều đến nhìn cô như vậy. Cậu không nói một lời nào cũng không mang bút vẽ theo. Mắt cậu chứa đựng nỗi u buồn và tội lỗi. Cô có thể nhìn thấy nhưng không thể đáp lại.
- Chúc mừng chị. Nếu tôi có thể sinh ra sớm vài năm để gặp chị thì tốt biết mấy. Phải rồi. Có thể tôi sắp ra nước ngoài. Tranh của tôi đã lọt vào vòng chung kết của cuộc thi. Nếu tôi giành được giải thì bố tôi sẽ cho tôi đi học chuyên sâu. – Lúc này Minh Ưu rất thoải mái. Ở đó có giấc mơ, có tương lai của cậu. Nếu nói là vì Văn Hạ thì cậu có thể từ bỏ tất cả nhưng Văn Hạ không cho cậu cơ hội đó thế nên Văn Hạ và đứa trẻ này đã giành cho cậu một quyết định tốt nhất.
- Vậy ư? Thế thì nên chúc mừng cậu rồi. Tôi nghĩ không lâu nữa sẽ có một họa sĩ lừng danh xuất hiện. Đến lúc đó, cậu đừng quên tôi đấy. – Văn Hạ thật lòng chúc mừng. Cô càng vui hơn khi có thể giúp được cậu. Tuy chỉ là vài nụ cười, mấy nét mặt nhưng cậu có thể gặt hái được thành công là mong ước của cậu bấy lâu nay. Cậu yêu nghề vẽ, tình yêu mà người bình thường không thể hiểu được.
- Chắc chắn là không rồi. Tôi sẽ mãi nhớ đến chị. – Minh Ưu nói một cách ẩn ý, mắt cậu nhìn chăm chú vào Văn Hạ như muốn lưu giữ mãi hình ảnh của cô vậy.
Văn Hạ cũng nhìn cậu mỉm cười. Những gì cô có thể dành cho cậu chỉ nhiều như vậy thôi. Cô tin rằng, vài năm sau, chắc chắn sẽ có một cô gái xứng với anh chàng trai đẹp như tranh vẽ này. Lúc đó, cậu cũng có thể thật sự hiểu tình yêu của cô, sự kiên trì của cô.
Quay lại nói về tình yêu vĩ đại của Tô Tịch. Hôm nay là ngày cô quyết định bày tỏ lòng mình. Sáng sớm cô đã thức dậy trang điểm thay quần áo, cuối cùng cô lại tẩy đi và mặc một bộ đồ bình thường giống như một nữ sinh trung học vì cô phát hiện ra rằng, mình ăn mặc đơn giản nhất chính là lúc mình đẹp nhất, không cần bất kỳ đồ trang sức gì.
Lần này Mạc Đông bị Tô Tịch quấn lấy đến nghẹt thở. Mỗi ngày một diện mạo mới khiến anh thấy chóng hết cả mặt. Thực ra sao anh không hiểu tâm tư của cô chứ? Chỉ có điều, anh cũng không chắc chắn mình nghĩ gì. Anh thích Tô Tịch ư? Cũng tạm được. Anh không ghét cô. Mỗi khi anh ở bên cô, anh thấy rất vui. Anh không thích cô ư? Không đâu. Ít nhất thì trước mắt anh cũng không có người nào thích cả. Tuy rằng lúc trước có một mầm nụ hé nở nhưng nó đã bị chết chìm. Thế nên hôm nay anh lại bị Tô Tịch gọi đến. Anh rất sợ phải đứng dưới tòa nhà cô sống vì anh không biết hôm nay cô lại xuất hiện với diện mạo thế nào để dọa anh.
- Anh Mạc Đông. – Khi Mạc Đông đang vừa hút thuốc vừa đứng đợi thì nghe phía sau có tiếng gọi ngọt ngào. Anh quay đầu lại liền thấy một cô gái đứng đó, trông rất quen.
- Anh Mạc Đông, anh nhìn gì thế? – Mạc Đông nhìn Tô Tịch khiến cô cảm thấy hơi ngại, xấu hổ quay mặt đi. Cử chỉ đó, nét mặt đó của cô, sau này Mạc Đông nhớ lại nói đó là ngày ngạc nhiên nhất. Rõ ràng không phải là cô gái dịu dàng thì việc gì phải ăn mặc như vậy. Nó giống như kiểu Đông Thi [1'> nhăn mặt vậy. Tất nhiên đây là câu nói sau này, khi mà Tô Tịch đã chinh phục anh thành công.
[1'> Câu “Đông Thi nhăn mặt” gắn với câu chuyện: Thời Xuân Thu, nước Việt có một cô gái xinh đẹp có tên là Tây Thi. Sắc đẹp của Tây Thi có thể nói là nổi tiếng khắp thiên hạ. Một lần, Tây Thi bị đau tim nên đi trên đường mà mặt mày nhăn nhó khó chịu. Lần ấy, một cô gái tên là Đông Thi nhìn thấy Tây Thi cũng khó chịu càng xinh đẹp hơn. Thế là Đông Thi cũng bắt chước Tây Thi, nhăn nhó ôm ngực và đi dọc đường. Mọi người nhìn thấy Đông Thi nhăn nhó, ngày thường đã xấu xí, giờ lại càng xấu xí hơn. Có người nhìn thấy Đông Thi đi qua liền đóng cửa lại, có người khác nhìn thấy Đông Thi nhăn nhó vội lôi tuột vợ con chạy dắt vào ngõ hẻm tránh xa.
- Tô Tịch, hôm nay là phong cách gì vậy? – Mạc Đông nhìn cô đang bước đến, trái tim anh cũng đập rộn ràng, càng lúc càng mạnh hơn. Không phải xúc động mà là sợ hãi.
- Đây chẳng phải là em sao? Bình thường mà. Anh Mạc Đông, chúng ta đến một nơi nào đó yên tĩnh nhé. Em có chuyện muốn nói với anh. – Tô Tịch ngồi vào xe thì lập tức nói ra yêu cầu của mình.
Mạc Đông chẳng hiểu gì. Nơi yên tĩnh ư? Lẽ nào cô định rat ay bạo lực với anh sao?
Mạc Đông không nói gì, nghe theo lời cô lái xe đến một công viên nhỏ. Lúc này, chắc ở đó không có ai. Hơn nữa, có chuyện gì thì anh cũng có thể kịp thời kêu cứu. Người đàn ông này cũng không phải vừa. Anh nghĩ Tô Tịch định làm gì chứ?
Trên đường đi, Tô Tịch băn khoăn không biết nên nói như thế nào. Hôm qua, khi cô hỏi Văn Hạ, Văn Hạ nói cô ấy bày tỏ tình cảm qua điện thoại nên không cần thể hiện nét mặt thế nào mà chỉ cần nói em thích anh rồi gác máy. Văn Hạ chẳng quan tâm Tô Mạch thấy thế nào. Tô Tịch nghĩ Văn Hạ không phải là tấm gương tốt, không thể học theo. Sao cô có thể làm