Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
chuyện vớ vẩn thế chứ? Ít nhất cũng phải nói cho rõ ràng, thích là thích mà không thích cũng phải thích.
Đến nơi, vì Tô Tịch mặc váy xòe nên cử động không được thuận tiện lắm. Cô không dám cử động quá mạnh, phải bước đi nhẹ nhàng giống như một cô gái Nhật Bản mặc kimono đi sau Mạc Đông. Mạc Đông nghĩ trời hôm nay nóng vậy mà phải đến nơi này đúng là cực hình. Thế nên anh đi càng lúc càng nhanh mà hoàn toàn không hề để ý đến tốc độ của Tô Tịch. Khi anh ngoái đầu lại nhìn thì anh đã bỏ xa cô một đoạn.
- Cái đó……Anh Mạc Đông, anh có thể đi chậm một chút không? Em có chuyện muốn nói. – Tô Tịch nhìn xung quanh không có ai. Cô cảm thấy đây đúng là một địa điểm tốt để bày tỏ tình cảm. Người khác theo đuổi cô là chuyện bình thường nhưng cô đi theo đuổi người ta thì đây là lần đầu tiên. Thế nên cô lên mạng tra, trên đó nói rằng một nơi lãng mạn sẽ tương đối thích hợp.
Nhưng cô đã quên mất, ông mặt trời đang mỉm cười trên đỉnh đầu cô quá lớn làm Mạc Đông nóng chết đi được.
Mạc Đông ngán ngẩm quay lại nghiêng đầu hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Anh Mạc Đông, em thích anh. – Tô Tịch nhắm chặt mắt nói lớn.
Mạc Đông không bị cô dọa cho chết khiếp mà bị chính mình dọa cho chết khiếp. Anh nhìn xung quanh. May quá không có ai. Nếu không thì thật là mất mặt. Sao cô bé này lại có thể… ngốc như vậy chứ?
- Điều này… - Mạc Đông hơi khó xử. Anh biết nói gì đây?
- Anh có đồng ý không? Anh có đồng ý làm bạn trai của em không? Nếu anh không đồng ý thì em sẽ tiếp tục theo đuổi anh. – Tô Tịch mở mắt ra lén nhìn anh và thì thầm.
Mạc Đông không nói gì. Anh cúi đầu như thể đang trầm tư điều gì đó. Sau một lát, tay Tô Tịch bị cháy nắng thì mới nghe thấy câu trả lời của anh:
- Đồng ý. Chúng ta cứ thử xem. Dù sao anh cũng chưa có bạn gái.
Mãi sau Tô Tịch vẫn không hiểu thế nào. Đến khi cô hiểu ra thì cô bổ nhào vào anh rồi hôn anh một cái thật kêu và cười haha nói:
- Em biết là anh sẽ đồng ý mà. Anh không đồng ý thì em sẽ khóc. Haha! Thành công rồi. Thành công rồi.
Mạc Đông thở dài, khuôn mặt thất vọng. Hôm nay coi như anh biết tại sao Văn Hạ và Tô Mạch lại thân thiết như vậy. Thực ra cũng không tồi! Cô cũng là một cô gái đáng yêu giống Văn Hạ. Không biết cô nàng đó thế nào rồi. Tô Mạch vẫn chưa có động tĩnh gì. Điều này làm người ta lo chết đi được. Nhưng mà vẫn tốt. Coi như anh đã tìm được bến đỗ. Chỉ có điều người con gái trong lòng anh cần phải được đào tạo một chút.
Một vòng tròn
Ngày thứ mười rồi. Tô Mạch và Văn Hạ đã không gặp nhau mười ngày. Tô Mạch bắt đầu mất kiên nhẫn. Từ sau khi về nước, anh chưa từng xa Văn Hạ lâu như vậy. Anh muốn biết mình có thể chịu đựng được bao lâu. Vì đây là lần đầu tiên nên giờ anh mới biết cuộc sống của anh không thể thiếu cô nàng mơ hồ đó.
Khi thức dậy, anh có thói quen gọi:
- Cưng ơi, dậy đi em.
Nhưng bên cạnh anh không có tiếng thở quen thuộc, trái tim anh trống rỗng.
Lúc này điện thoại của cửa tiệm đổ chuông. Cô tắt máy tính, đi đến nghe điện thoại thì nghe thấy giọng nói trong trẻo của Minh Ưu:
- Văn Hạ, tôi giành được giải. Tôi giành được giải rồi.
Rất ít khi nghe Minh Ưu xúc động như thế. Lúc này, Văn Hạ mới biết cậu thật sự vẫn còn là một đứa trẻ, nên là một đứa trẻ vui vẻ.
- Ừ. Chúc mừng cậu. Hôm nào tổ chức ăn mừng nhé. – Văn Hạ thật lòng chúc mừng. Minh Ưu nên có được thành công như vậy.
- Ừ. Mấy ngày nữa tôi có thể sẽ ra nước ngoài một chuyến. Tốt quá rồi! Văn Hạ, cảm ơn chị nhé. – Minh Ưu biết khoảng cách giữa mình và Văn Hạ, không phải là tuổi tác, không phải là tính cách mà là cậu đã đến muộn, cậu không thắng nổi Tô Mạch. Thế nên cậu chỉ có thể giải thích, tự nhủ với bản thân rằng phải giữ bí mật này. Nếu không cậu sẽ không được nhìn thấy nụ cười trên môi cô nữa vì Văn Hạ không có Tô Mạch thì sao cô có thể vui tươi yêu đời được chứ?
- Tôi cũng thấy mình thành công rất lớn. Tôi thật xinh đẹp biết mấy. – Văn Hạ vui vẻ nói. Cô cười hì hì ha ha. Dường như tất cả lại quay về trước đây. Như vậy tốt biết mấy.
Buổi chiều, Cẩm Sắt đến. Qua nét mặt ửng đỏ của cô ấy, Văn Hạ có thể nhận ra quan hệ giữa cô ấy và Hà Khanh đã ổn. Quả nhiên, Cẩm Sắt nói với cô, họ đã quyết định kết hôn lại. Cô ấy nói, cô ấy đã hiểu được rất nhiều chuyện, không có con cũng không sao, có Hà Khanh mới là điều quan trọng nhất.
Văn Hạ thật sự rất vui. Hôm nay có rất nhiều chuyện vui. Không biết liệu chuyện của mình có tốt không?
Buổi tối về nhà, khi vừa cắm chìa khóa vào ổ thì cô phát hiện ra cửa đã mở. Cô bàng hoàng giây lát rồi mỉm cười cọ mũi Hắc Hắc thì thầm:
- Hắc Hắc, bố con về rồi.
Văn Hạ đẩy cửa bước vào, rèm cửa sổ đều được kéo lên, đèn trong nhà không bật, tối om. Cô bước được hai bước thì thả Hắc Hắc xuống nền nhà cho nó chạy đi chơi. Cô thay dép lê, định bật điện thì nghe tiếng Tô Mạch nói:
- Gan của em ngày càng to đấy.
- Cũng ổn mà. Con cũng nên rèn luyện cho gan mình nó to ra một chút. Kẻo lại bị dọa cho chết khiếp. – Văn Hạ chẳng cảm thấy bất ngờ ch