Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
ậu chính là vợ trước của Tiểu Dịch hay không?"
Tiểu Phàm không hề nghĩ ngợi đã nói: "Cũng sẽ không, Dịch Đông Thần một khôn khéo người như vậy, làm sao sẽ đem đằng chuôi cả mình tiết lộ cho người khác."
Lý Phỉ nhìn cô từ trên xuống dưới một cái, phát ra thanh âm chậc chậc.
Bộ dáng nhìn như vậy làm Tiểu Phàm hoảng hốt, tay cô vung lên, quát: "Cô nương, cậu làm gì vậy?"
"Tớ có một phát hiện lớn, cậu có muốn nghe không?"
Tiểu Phàm vỗ trán: "Nói đi nói đi, tớ lo lắng không để cho cậu mở miệng, cậu sẽ nín hỏng. Nếu như thực như vậy, Lưu Nghị Sơn không phải là không thể lột da tớ."
Lý Phỉ nổi giận: "Ai nói, chồng của tớ rất dịu dàng."
Tiểu Phàm ở trong lòng bồi thêm một câu: đó là đối với cậu. Nói thật, ngược lại cô có chút hâm mộ Lý Phỉ, Lưu Nghị Sơn người này trong mắt người ngoài cực kỳ thô kệch, đối với cô ấy quả thật cực kỳ săn sóc, nhu tình như nước.
Lý Phỉ đánh gẫy vẻ mặt của Tiểu Phàm, trịnh trọng nói: "Nghe này, em gái, tớ phát hiện tình cảm của cậu đối với Tiểu Dịch rất sâu, tình cảm nhiều hơn rất khó khăn."
Tiểu Phàm sửng sốt một chút, sau đó nuốt mạnh một hớp rượu nói: "Tớ đây bị coi thường, nói liên tục không phải đều vô lực rồi. Phỉ nhi, cậu nói tớ không phải là quá con mẹ nó vô dụng, hiện tại tớ cũng cảm thấy đoạn hôn nhân này từ lúc vừa mới bắt đầu chính là mình tớ tự biên tự diễn. Mấy người chúng ta đều là thanh mai trúc mã, khi đó tớ thích anh ấy, hình như là một chuyện tất cả mọi người đều biết, bao gồm trưởng bối bao gồm các bạn bè. Mà biểu hiện của anh ấy vẫn là lạnh nhạt, thời điểm anh ấy cầu hôn là tớ hưng phấn quá mức, cho nên tớ đều không dám nghĩ là anh ấy không phải thật yêu tớ, hay là nói chỉ là muốn tìm một người xuất thân trong sạch nghe lời làm Thị Trưởng Phu Nhân."
Sự kiện ly hôn đến bây giờ, đây là Lý Phỉ lần đầu tiên thấy Tiểu Phàm khóc —— đứa nhỏ này nhìn là một em gái mềm mại, nhưng là tính tình cho đến nay cũng rất bướng bỉnh, chuyện tình đã nhận định liền tuyệt đối sẽ không thay đổi. Tựa như năm đó gả cho Dịch Đông Thần, tựa như muốn ly hôn trước đây không lâu . . . . . . Thái độ của cô vẫn luôn rất quả quyết.
Chỉ là có lúc, Lý Phỉ cảm thấy, loại quả quyết này quá đau đớn người, tổn thương người khác cũng tổn thương chính Tiểu Phàm.
Cho đến đặng đặng tiếng giày cao gót vênh váo hả hê lại xuất hiện nữa, Lý Phỉ mới nhìn đến Vu Phương Phương lóe lên dưới ánh đèn lại xuất hiện nữa, bên người cô còn có Dịch Đông Thần mặt đỏ lên.
Lý Phỉ nghĩ, đồng chí tiểu Dịch này tại sao sẽ cùng xuất hiện ở lúc này với Vu yêu nữ đây? Anh đây không phải là thật sự có gian | tình sao? Lý Phỉ có chút muốn đánh người, nhưng là giới hạn với nghĩ, Dịch Phó Thị Trưởng là người ra sao. Cô là một tiểu dân chúng đắc tội không nổi.
Tiểu Phàm từ trên vai Lý Phỉ, con mắt đỏ ngàu, nhưng hiển nhiên đã lau khô nước mắt. Cô quật cường nở nụ cười, không để ý chút nào đứng dậy, cúi mình thật sâu vái chào đối với Dịch Đông Thần, cao giọng nói: "Lãnh đạo tốt, thế nào lãnh đạo có rãnh rỗi đến nơi này?"
Vu Phương Phương chỉ coi cô là nóng lòng hướng lãnh đạo nịnh hót, vì vậy mặt tràn đầy xem thường nói: "Giáo sư An, thật nhanh quên, không phải mới vừa rồi vẫn còn rất lên giọng sao? Thế nào vào lúc này liền chịu ăn nói khép nép rồi hả ?"
Lý Phỉ giận: "Vu yêu nữ, cô người này ngực lớn nhưng ngu ngốc giống như không có đầu óc, không đi vườn thú chuyên thưởng thức xem xét người đàn ông thật là đáng tiếc."
Vu Phương Phương đôi mắt đẫm lệ nhẹ nhàng dựa vào trên người Đông Thần, ủy khuất nói: "Thần, anh xem một chút họ bình thường liền như vậy khi dễ em, nhất là người này An Tiểu Phàm, cô cậy vào chính mình và Mạc Quân Kha có chút gì đó vẫn chỉ điểm Lý Phỉ vu oan em...em thật là không chịu nổi nữa. . . . . ."
Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, không để ý Đông Thần nhìn chăm chú, đối với Vu Phương Phương nói: "Vu Phương Phương, cô cuối cùng là thông minh một chút rồi, đích xác là tôi chỉ điểm Lý Phỉ, cô ấy làm cái gì cũng nghe tôi, cho nên tôi khiến cho cô ấy mắng cô, cô ấy đều không có hai lời. Nhưng cô biết tại sao tôi muốn làm như vậy không?"
Cô khom lưng xuống đối với Đông Thần, nói: "Lãnh đạo, làm phiền anh trước hết để cho một chút." Nói khách khí, nhưng động tác lại cường hãn mà đem anh đẩy sang một bên. Mà cô đứng ở trước mặt Vu Phương Phương, đột nhiên giơ tay lên, bốp —— vang dội một cái tát rơi vào trên mặt Vu yêu nữ.
"Dáng dấp đầy đặn không phải cô khắp nơi quyến rũ người tư bản, cô có bản lãnh đem đàn ông mang lên giường cô, nhưng cô có bản lĩnh đem bọn họ vẫn ở lại trên giường cô sao? Nếu như không thể, vậy cũng chớ con mẹ nó trêu chọc đàn ông của người khác. Đàn ông quả thật không phải đồ tốt, nhưng là không đến phiên cô đến xúi giục từ trong!"
Lời nói của Tiểu Phàm kinh sợ đến toàn trường, mặc dù trong quán rượu không có nhiều người, nhưng là có mấy người nhận được Vu Phương Phương, cô thường xuất hiện ở trong quán bar, trong đó không thiếu người đã từng có tình cảm với Vu Phương Phương, nghe nói như thế càng thêm vô lực phản bác lại.
Tiểu Phàm nói xong rồ