Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
là cầm kèn đồng nhỏ nói cho người khác biết: người này có người đứng sau, hậu thuẫn phía sau cực kỳ cố chấp. Sau đó chờ người khác lộ ra nét mặt ghen tị ước ao ở sau lưng đoán tới đoán lui nói ngắn nói dài.
Tiểu Phàm híp híp mắt, dịu dàng như dao mà liếc mắt nhìn về phía Dịch Đông Thần, nói: "Đông Thần, đến quán món cay Tứ Xuyên."
An lão cười ha ha hai tiếng: "Món cay Tứ Xuyên tốt, hương cay thơm mát, ăn đủ hăng hái. Con gái, con còn nhớ rõ ba đã nói với con chính là người chuyên ăn cay chú Tiêu kia không? Mỗi lần về Tứ Xuyên một chuyến lão gia ông ấy đều mang một bao tải Lạt Tiêu trở lại, sau đó sắp xếp tất cả mọi người tranh nhau đi phân chia Lạt Tiêu của ông ấy, mỗi một người đều ở trần ăn, cả người đều là dùng không hết sức lực. . . . . ."
Đông Thần chỉ là trấn định nghe, đối với nụ cười khiêu khích của Tiểu Phàm cũng một mực tiếp nhận. Anh khẽ mỉm cười, cô vợ yêu bé nhỏ này của anh cũng học xong tranh giành trái đối lập với nhau, từng bước từng bước mà ép sát, được, rất tốt! Trước đây không nói anh rốt cuộc có thể ăn cay hay không, dựa vào tình cảnh hôm nay, tối nay anh sẽ khiến cho cô vợ yêu nhỏ bé này một niềm vui bất ngờ thật lớn, đảm bảo khiến cho cô lệ nóng quanh tròng, cúi đầu nhận sai.
Anh tên là Dịch Đông Thần, làm sao chịu thiệt, anh sẽ đòi lại từ chỗ khác.
Biến Cố Cá Chần Nước Sôi
Hiển nhiên, thời điểm khi tất cả món ăn được đưa lên, sắc mặt của Đông Thần kia sao có một chút xíu đỏ thắm. Đây là anh còn chưa ăn cũng đã cảm thấy trong mấy món ăn này mùi vị nóng hừng hực.
Mà vợ trước lúc này lại đang khiêu khích nhìn anh, chờ đợi anh nộp khí giới đầu hàng. Bộ dáng kia cực kỳ giống đại thù mấy chục năm sắp phải báo —— đối với lần này Đông Thần vừa tức vừa bất đắc dĩ, tức giận là hình tượng của anh ở trong lòng vợ trước thế nhưng giống như kẻ thù, bất đắc dĩ là vì không để cho vợ có một khắc quên anh, dù là kẻ thù anh cũng định làm!
Lão An thấy Đông Thần chiếc đũa còn chưa động tới, ông ân cần hỏi: "Thế nào không ăn vậy?" Nói xong ánh mắt ông ý bảo Tiểu Phàm động thủ gắp thức ăn cho Đông Thần.
Tiểu Phàm ánh mắt quét một vòng, từ trước mặt gắp một khối cá đỏ au chần nước sôi thả vào trong bát của Đông Thần, cong cong khóe miệng nói: "Anh thích nhất, ăn đi."
Lão An hiền lành nhìn đến mặt Đông Thần, mà Tiểu Phàm cúi đầu chỉ để ý chính mình tự ăn cơm.
Một bữa ăn này coi như là chia tay trong không vui rồi, Đông Thần nói muốn trấn an tâm tình khẩn trương của Tiểu Phàm, cho nên mang theo cô đi về nhà trước. Lão Trượng Nhân (người già) và vợ nhất định là người sau quan trọng hơn, lão An cũng rất thông cảm mà nói để cho bọn họ đi về trước, bởi vì xe đến đón của ông cũng sắp đến.
Trở lại khách sạn Quân Viên, nhìn thấy bạn già, câu nói đầu tiên của đồng chí lão An là: "Tình địch khó bề phân biệt, nhưng mà hôm nay quan sát xuống, vẫn phải làm ra hai kết luận."
Vương giáo sư lấy mắt kính xuống để bút xuống, trừng mắt liếc ông một cái nói: "Chớ thừa nước đục thả câu, mau nói."
"Thứ nhất, con gái chúng ta giá thị trường không tệ, giống như bà; thứ hai, hai vợ chồng trẻ đoán chừng có chút vấn đề, tình huống cụ thể còn chờ khảo sát thêm một bước." Lão An lại gần, bắt đầu thay bà xã đại nhân nắn bả vai, thấy hai vợ chồng trẻ, ông lão già này cũng có chút cảm xúc: phụ nữ à, muốn phục vụ được, nếu không một khi tính tình đùa bỡn nâng lên, đàn ông làm sao tham ăn cái món điểm tâm gì?
Khóe miệng Vương giáo sư cong lên, liếc thấy trên mặt bìa sách mới nói mấy câu: người phụ nữ bất kể cứng rắn như thế nào đều không chịu được tấn công dịu dàng của người chồng, sau khi kết hôn, thỉnh thoảng dắt cái tay nhỏ bé, thỉnh thoảng nói lời anh yêu em, cũng có thể gia tăng độ tươi mới của hôn nhân.
Thời điểm nhắm mắt hưởng thụ, Vương giáo sư nói một câu nói: "Người trẻ tuổi náo chút ít mâu thuẫn là bình thường, ông cũng đừng nhúng tay quá nha, để cho bọn họ tự mình náo đi, chỉ cần không ly hôn cũng không cần lo lắng gì."
Lão An vội nói dạ, nhưng trong lòng lại nghĩ: không biết là người nào đang lo lắng rồi, là ai chứng kiến đến nội dung bản báo cáo liền vô cùng lo lắng mà đem giờ ký sách mới bán thiết lập tại thành phố G rồi, đây là bà xã vịt chết còn mạnh miệng.
**
Thân thể Đông Thần có chút run rẩy, ở đây trên đường người đông nghịt, tay anh khống chế lái xe liền giống như uống rượu say, lắc trái lắc phải.
Tiểu Phàm đỡ phía trên bả vai của anh nhưng dọc theo đường đi vẫn bị sợ đến không nhẹ, cuối cùng cô nổi giận, trực tiếp rống lên một tiếng dừng xe. Cô kéo Đông Thần ra ngoài, đem anh nhét vào vị trí kế bên tài xế. Thời điểm đứng dậy tay của cô bị Đông Thần kéo, vì vậy cô một mắt lạnh lẽo quét tới.
Đông Thần không để ý đến lạnh lùng của cô, cau mày nhẹ nói: "Lái xe cẩn thận một chút, nhìn kỹ đường."
Tiểu Phàm sửng sốt một chút, lúc mới vừa kết hôn, thời điểm hai người đi chung với nhau cô cũng lái qua mấy lần xe, nhưng là mỗi lần luôn là không ngừng gây họa nhỏ. Nếu không phải là