XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hai Người Đấu Hư Giường

Hai Người Đấu Hư Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

đụng xe ven đường, chính là sát qua người khác hiện tượng nguy hiểm. Vì vậy chỉ cần Đông Thần sợ cô, chỉ cần anh đang ở cùng cô tuyệt đối sẽ không giao chìa khóa xe cho cô, coi như anh không có ở đấy cũng tình nguyện bảo tài xế tới đón đưa hai người.
Tiểu Phàm tự giễu nở nụ cười, cô nghĩ Dịch Đông Thần tuyệt đối sẽ không biết, cô lái xe không yên ổn không phải là bởi vì vấn đề kỹ thuật, mà bởi vì là anh. Đã chia một nửa lực chú ý cho anh, dùng còn dư lại một nửa lái xe, không xảy ra vấn đề mới là lạ. Cũng lạ cô lúc ấy quá ngu, bỏ ra cả trái tim cho người đàn ông ở trước mắt, kết quả đổi lấy phản bội sau lưng của anh . . . . . .
Nghĩ đến đây, Tiểu Phàm ngăn tay của anh, nặng nề đóng cửa xe, sau đó chân tăng thêm Mã Lực lái xe. Cô dùng thanh âm tỉnh táo đến lạnh lẽo trả lời: "Yên tâm, tôi sẽ lái rất an toàn." Chỉ cần không có anh ảnh hưởng tôi —— nửa câu sau lời ngầm hẳn là như vậy.
Tiểu Phàm muốn hỏi anh đi nơi nào, kết quả Đông Thần đã nhắm mắt ở trên xe ngủ, cũng không biết là ngủ thật hay là ngủ giả, dù sao không trả lời.
Trên đường hiệu trưởng gọi điện thoại đến hỏi thăm tình huống tiếp đãi, thái độ của ông vô cùng hiền hòa, trong lời nói còn có ý dò xét. Hiệu trưởng đối với ai là người đàn ông của Tiểu Phàm là một chuyện chỉ sợ không phải một chút xíu hỗn loạn, từ lúc bắt đầu cho rằng là Mạc Quân Kha, càng về sau xuất hiện một người đàn ông thần bí, rồi đến hôm nay, càng cảm thấy bên trong này nói không rõ ràng so với hiểu rõ hơn nhiều. Nếu ông không nghĩ muốn đứng sai đội hoặc là vẻ bề ngoài sai trái, hoặc là giữ yên lặng, hoặc là biết rõ chân tướng.
"Hiệu trưởng, ngài yên tâm, hiện tại tôi mang theo lãnh đạo đi dạo chung quanh một chút, cho nên buổi chiều có thể không thể trở về trường học. . . . . ."
Tiểu Phàm lời này còn chưa nói hết, hiệu trưởng lập tức tiếp lời: "Không có việc gì không có việc gì, phụ trách tốt công việc tiếp đãi lãnh đạo mới là nhiệm vụ quan trọng nhất trước mắt của cô, những thứ khác cái gì không cần phải để ý đến."
Tiểu Phàm cười, chiêu bài lãnh đạo đánh vĩnh viễn so với mình nói chuyện phải có phân lượng hơn, đạo lý bên trong này, tất cả mọi người hiểu.
Thời điểm dừng xe Tiểu Phàm kêu Đông Thần hai tiếng, anh ngủ như chết, vẫn không tỉnh. Cô do dự ngắn ngủi một chút vẫn là đang trong xe, trong lòng nghĩ như vậy: nên xem thật kỹ một chút bộ dạng anh xấu hổ, hoặc là chụp ảnh lại cho anh nhìn.
Nghĩ như vậy, cô thật đúng là làm như vậy. Nhìn album photo trong điện thoại di động, Tiểu Phàm sửng sốt một chút, bên trong tất cả đều là ảnh chụp của Dịch Đông Thần, nửa thân trần, □ ; ngủ, làm việc, đi bộ. . . . . . Trong mấy năm quá khứ, chưa kết hôn đến kết hôn rồi đến ly hôn, cô vậy mà vẫn bảo trì thói quen chụp ảnh của anh.
Phi, chính cô nhổ một ngụm: An Tiểu Phàm, mày ở đây mà viễn tưởng!
Đợi trong chốc lát, thời điểm cô đợi đến cực kỳ nhàm chán, điện thoại của Dịch Đông Thần vang lên.
"Tỉnh dậy nghe điện thoại, nhanh!" Tiểu Phàm rống lên một tiếng, không có động tĩnh; cô lấy tay đẩy một cái, vẫn là không có động tĩnh.
Cô từ trong túi quần của Dịch Đông Thần lấy điện thoại di động ra, nhìn đến trên màn hình nhắc nhở điền mật mã vào màn hình, ma xui quỷ khiến cô nhập mật mã vào là—— ngày kỷ niệm bọn họ kết hôn.
Điện thoại di động nhắc nhở: mật mã chính xác, sắp tiến vào hệ thống. . . . . .
Vòng tròn chuyển a chuyển, có mới tin nhắn nhắc nhở màn hình cũng ở đây từng phát từng phát run rẩy, giờ khắc này trong lòng Tiểu Phàm thậm chí có chút khẩn trương, lần đầu tiên làm loại chuyện này cô đột nhiên cảm thấy thời điểm này chính mình giống như là một tên trộm, một loại có tật giật mình trong lòng đang không ngừng quấy phá.
Đông Thần tay ngang qua tới, đụng phải trên tay Tiểu Phàm, lòng bàn tay lại duy trì nhiệt nóng.
Tay Tiểu Phàm run một cái, điện thoại di động rơi xuống kẽ hở giữa hai chân, cũng may không có ngã. Cô nhìn một cái mới biết Đông Thần cũng không tỉnh, thở phào nhẹ nhõm, nhặt điện thoại di động lên tính toán vật quy nguyên chủ (trả vật về với chủ).
Chỉ là trên đời trùng hợp luôn là nhiều như vậy. Ngón tay của cô vừa đúng đè xuống nút mở khóa, nội dung tin nhắn đang ở trong quá trình di động, từ trước mắt cô thoáng một cái đã hiện lên. Lại rất trùng hợp, cô nhìn thấy mấy điểm mấu chốt: thân ái, tôi đã cho anh những gì anh muốn, tôi muốn vị trí của An Tiểu Phàm, sẽ không không thể chứ? PS: hôm nay gặp lại Lão Trượng Nhân của anh rồi, ông ấy là thân phận gì, lai lịch lớn như vậy, ha ha.
Tiểu Phàm chuyên chú liếc mắt nhìn, đột nhiên cảm thấy cái số kia rất quen thuộc, cô lấy điện thoại di động của mình ra gạt qua chuỗi số này, trên điện thoại di động hiện tên họ người liên lạc khiến cho cô trong nháy mắt đọng lại: Vu yêu nữ.
Cái dấu môi son đó thì ra là thật không phải là cô nghi ngờ, cô thật nên bội phục mình nhìn rõ chân tơ kẽ tóc! Thật nên bội phục. . . . . .
Tiểu Phàm không biết từ lúc nào cô phát ra tiếng cười lạnh khiếp người, cũng không biết lúc nào thì kinh động Dịch Đông Thần. Vẫn cầm điện thoại di động cô