Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ng góc rương hành lý lấy ra một xấp hình, Tiểu Phàm nóng nảy ngăn nhựa cao su dính chặt miệng, cũng lạ cô ban đầu điên lên, dán ở chỗ miệng kia hơn phân nửa bình nhựa cao su.
Hình ảnh tán lạc tại trên khay trà, có thể thấy được bối cảnh phần lớn là ở dưới chỗ ăn chơi màu sắc, mà hình ảnh người con trai đều là Dịch Phó Thị Trưởng, người con gái liền đủ loại hình dạng màu sắc rồi.
Lúc ấy thấy hình thì Tiểu Phàm trong nháy mắt hóa đá, hình như là người chồng tín ngưỡng cho đến nay giống như thần nhất thời hóa thành một bãi bùn lầy. Không chịu nổi, tức giận, sau đó là đột nhiên hiểu ra, mới hiểu được, thì ra là tốt đẹp cái gì đều là giả dối, bên ngoài bao bọc hoàn mỹ vô cùng, phá hủy vẻ bề ngoài, biết chun chút lộ ra bộ dáng xấu xí.
Vì vậy ngày thứ N sau khi ly hôn, Tiểu Phàm tiến hành đối thoại cảm thụ sâu lần đầu tiên với anh hoàn toàn tự cho là thẳng thắn bất bình đẳng.
Dịch Đông Thần chỉ là liếc mắt nhìn, hỏi: "Em xác định em có nhìn kỹ sao?" Anh lấy ra một tấm ảnh trong đó đặt ở trước mặt Tiểu Phàm, sau đó hướng dẫn từng bước nói: "Chính em nhìn, tay của anh để ở chỗ nào?"
"Không phải là ở trên vai người phụ nữ ư, anh vẫn còn bắt tôi thưởng thức thật tốt công tích vĩ đại của anh!"
Đông Thần giận: "Anh để cho em nhìn một cái tay khác!"
Bị anh tức giận rung động đến, Tiểu Phàm cũng giống như tội nhân bị Thẩm Phán hỏi, cô vừa liếc nhìn: "Ở trên ghế sofa."
Lửa giận của Đông Thần càng lớn: "Đúng vậy, ở trên ghế sofa, không phải ở hai đùi người phụ nữ hoặc là trên ngực, vậy em nhìn lại một chút người đàn ông bên cạnh, tay của anh ta lại đang ở chỗ nào, chân của anh lại đang ở chỗ nào, em nghĩ gốc rễ của anh ta là cái tình trạng gì!"
Thanh âm của anh càng rống càng lớn, quả thực là muốn đem lời nói đè nén ở trong lòng rất nhiều ngày như thác lũ đổ ra.
Tiểu Phàm cố gắng bình tĩnh nói: "Anh cho rằng anh so với cái người kia sạch sẽ bao nhiêu, nếu là lời nói anh sạch sẽ, cũng sẽ không có nữ người chạy đến trong nhà lại khóc tố muốn tôi trả anh cho cô ta. . . . . . Trong lòng anh rõ ràng các người cũng làm cái gì!"
Đông Thần là giận điên lên, bực tức đem đầu óc anh nhét chặt rồi, anh một tay nhặt lên chụp đèn trên khay trà, hung hăng đập đến phía điện thoại nhà.
Rầm rầm rầm, sau mấy tiếng va chạm kịch liệt, ánh sáng nhất thời tối đi không ít.
Tiểu Phàm cười: "Nhìn anh bây giờ, tôi lại nghĩ đến mấy từ, thẹn quá thành giận, tai họa vô tội, điện thoại làm sao chọc giận anh rồi hả ?"
"Tôi thế nào mới biết em là một người phụ nữ ngốc như vậy, người khác cho em một cuộc điện thoại, gửi vài tấm ảnh, em liền giống như ngu ngốc tin. Làm sao em cũng không biết hỏi ngược lại cô ta, Dịch Đông Thần tôi lúc nào thì làm cô ta rồi! Từ lúc ly hôn đến bây giờ, tôi đã nói với em vô số lần tôi không có làm chuyện thật có lỗi với em, làm sao em cũng không nghe! Tôi con mẹ nó thật muốn bổ đầu em ra xem một chút, rốt cuộc bên trong có phải đựng tương hồ hay không!"
Rõ ràng không phải là lỗi của mình, lại bị một trận la hét điên cuồng là cái cảm giác gì, Tiểu Phàm cảm thấy được, cô lập tức chỉ muốn vì Dịch Đông Thần nhếch lên ngón tay cái, bội phục cái khuôn mặt kia miệng nói dối trá hay thay đổi, bội phục anh liều chết không nhận vô sỉ.
Cô nhất thời cảm thấy không thú vị, cầm lên áo khoác liền muốn đi ra ngoài.
Đông Thần giống như một con báo nhỏ lao vút qua, một tay lại lần nữa đóng cửa lại, anh kéo lấy bả vai của Tiểu Phàm ném cô ở trên ghế sofa: "Mỗi lần đều là như vậy, tôi vừa nói em liền bắt đầu trốn. Em rốt cuộc là đối với tôi không tin tưởng ở đâu hay là đối với chính em không tin tưởng."
Anh khiến cho Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, chất vấn: "Trả lời tôi lớn tiếng!"
Lần lượt dung túng cô xoay người kết quả cũng không khiến cho hai người tỉnh táo, ngược lại nói càng ngày càng trở nên không rõ ràng, Đông Thần cảm thấy anh tại vừa bắt đầu cũng không nên đối với bà xã mềm lòng, vô luận bắt cóc cô vẫn là đem cô ném trên giường, tóm lại nên cường thế mà đối với cô!
Tiểu Phàm suy nghĩ một chút, vẫn là cười, lúc này cười đến còn rất chân thành: "Anh rốt cuộc vẫn phải nổi giận, đây là anh lần đầu tiên nổi giận đối với tôi, nhưng tôi lại cảm thấy kỳ quái, anh sớm đi chỗ nào rồi hả ?"
Lưng chống đỡ trên ghế sa lon, có cái gì cộm lên làm đau, cô không để ý đến, nói tiếp: "Khi đó tôi với anh ly hôn, anh không phải là vẫn còn cực kỳ tàn bạo cực kỳ bình tĩnh sao? Nói gì để cho tôi tự mình nghĩ hiểu, tốt, tôi muốn a. Đáng tiếc tôi hồi tưởng bắt đầu từ khi chúng ta biết mỗi một ngày, tôi đều cảm thấy anh chính là một người đàn ông chơi đùa. Coi như là tôi trẻ hơn không hiểu chuyện, mới có thể bị anh làm ra vẻ tư thái thanh cao hấp dẫn, mới có thể váng đầu gả cho anh, đáng tiếc bây giờ anh rất rõ ràng nói cho tôi biết một tiếng, anh là thật lòng muốn kết hôn với tôi sao?"
Tiếng thở dốc nặng nề thay mặt Đông Thần trả lời, lửa nóng từ chóp mũi của anh phun ra hơi thở giống như ngọn lửa cháy sạch Tiểu Phàm giống như thuốc súng.
Sau đó người đàn ông đó trong mắt đều ở đây bốc lửa hung hăng c