Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
đó chu mỏ lên, miễn cưỡng nghiêng về phía tay Gia Hàng, nhưng lúc vừa nhào vào lòng Gia Hàng, cu cậu lại bật cười khanh khách.
- Dì vừa bế một cái mà cậu nhóc đã mừng thế này rồi, khôn quá! – Bà Gia cũng cười theo.
- Mẹ, mẹ đã nhìn thấy con nhà ai lại theo người lạ như thế này chưa? – Vừa nói, Gia Doanh vừa từ cửa xoay bước vào, mặt lạnh như băng.
Người Gia Hàng cứng đờ, mặt tái không còn chút máu, Trác Thiệu Hoa điềm nhiên chắn cô sau lưng mình.
- Doanh Doanh đến rồi, con xem chẳng có đây là gì? – Bà Gia tươi cười rạng rỡ, ngoảnh đầu lại nhìn Tiểu Phàm Phàm.
Có bố ở bên cạnh, người ôm mình lại là Heo, dù có đứng ở giữa mưa bom lửa đạn thì Tiểu Phàm Phàm vẫn ung dung tự tại, miệng cười toe toét.
Gia Doanh nhìn Trác Thiệu Hoa không chớp mắt, chị nhớ ra rồi. Hôm Hàng Hàng bị cảm, ở ngã rẽ cầu thang chị đã gặp hai bố con này, khi đó, chị còn ngoái đầu lại nhìn thêm một lần, cảm thấy người đàn ông này đúng là một người cha tận tâm, nhìn cách anh ta bế con là biết.
- Doanh Doanh, con… – Ông Gia nhìn hai bàn tay Gia Doanh đang run bắn lên.
Gia Doanh cười khổ, chị xòe cánh che chở cho Gia Hàng, vậy mà không phát hiện được gì, không phải là chị kém cỏi, mà là đối phương quá mạnh.
- Thiếu tướng Trác, cảm ơn anh đã đón bố mẹ tôi tới Bắc Kinh. – Chị lệnh cho mình phải trấn tĩnh.
- Chị hai quá lời, đây là bổn phận của Thiệu Hoa. – Trác Thiệu Hoa cung kính trả lời.
Gia Doanh không nhìn anh nữa, hoàn toàn xem anh là không khí. Đừng trách người khác làm hư con mình, thực ra mình cũng chẳng dạy dỗ thành công. Chị nghiêm khắc quay sang phía Gia Hàng:
- Hàng Hàng, nói cho bố mẹ, nói cho chị biết, đứa bé này gọi em là gì?
Gia Hàng dụi đầu vào cổ Tiểu Phàm Phàm, thở hắt ra một hơi. Tiểu Phàm Phàm, nhìn thấy chưa, giông bão tới rồi, con có mang ô không?
Tiểu Phàm Phàm bị cô thổi nên ngứa ngáy, cứ ngọ nguậy liên tục, cười không ra hơi.
Lòng riêng vương những đắng cay
Một đám mây đen từ xa tới, che kín bầu trời của Gia Hàng.
Cô quay lại nhìn Trác Thiệu Hoa.
Nếu nhìn lướt qua, sẽ tưởng rằng anh ngời ngời phong độ tướng quân, hơi thở bình ổn, vẻ mặt điềm nhiên. Nhưng nhìn kỹ, sẽ thấy lông mày anh nhíu lại. Đôi tay buông thõng lẽ ra phải thả lỏng, giờ đang co lại thành nắm đấm.
Hơn nữa anh đã đứng như vậy rất lâu rồi, chỉ là cô không phát hiện ra thôi.
- Thực ra… – Gia Hàng ngẩng đầu lên, đám mây trên trần nhà càng lúc càng nặng nề. – Cũng chẳng phức tạp đến mức đó đâu! Chính là có một con kiến… gặp được một con voi, sau đó một hôm con kiến nói với con voi, em… có rồi, là của anh… Mấy tháng sau, ừm, một chú kiến voi chào đời!
Cô cười ha ha, chỉ vào Tiểu Phàm Phàm ở đằng sau.
Một tia nắng chói xuyên qua đám mây đen dày đặc, chiếu rọi muôn dặm vàng trên mặt đất. Khuôn mặt tuấn tú của Trác Thiệu Hoa giãn ra, ánh mắt lấp lánh dịu dàng.
Cô nhóc này luôn khiến anh mềm lòng, ấm lòng, động lòng!
Ông Gia và bà Gia cùng mặc niệm mười giây.
Gia Doanh thẫn thờ, như nhìn thấy có một đàn kiến đang đục từng cái lỗ nhỏ trong xương chị, mỗi cái lỗ đều tỏa khí lạnh, nước mắt ngập dần trong mắt.
- Về phòng trước đã. – Ông Gia là người lấy lại tỉnh táo trước tiên.
Con gái rượu chưa chồng đã chửa, rất nhiều bậc phụ huynh sẽ nghĩ tới vấn đề thể diện đầu tiên, họ thì không, nhưng đứng giữa đại sảnh nói về chuyện này, cũng chẳng có gì là vẻ vang cho lắm.
Gia Hàng vò đầu nhìn chị gái, cô làm chị đau lòng rồi.
Trác Thiệu Hoa khẽ vỗ vào vai cô, tỏ ý động viên.
Gia Doanh quay người đi lau nước mắt, chị chặn Trác Thiệu Hoa lại ở giữa phòng:
- Thiếu tướng Trác, đây là chuyện nhà chúng tôi, cấm người ngoài can dự.
Trác Thiệu Hoa biểu hiện lễ nghi ở mức độ cao nhất, lễ độ nho nhã nhưng vẫn vô cùng kiên quyết:
- Chị hai, chuyện này không nên để một mình Gia Hàng phải đối mặt, trách nhiệm phải cùng nhau gánh vác. Cô ấy nói cô ấy đã trưởng thành, chỉ là trưởng thành mà thôi, còn em hơn cô ấy mười tuổi, đâu chỉ là trưởng thành, mà phải nói là già dặn. Trách nhiệm có chia chính phụ, Hàng Hàng do chị nuôi lớn, cô ấy là người như thế nào, chị là người rõ nhất, cho nên xin đừng trách cô ấy. Làm cho Gia Hàng chưa cưới mà đã có thai là lỗi của em, không được sự đồng ý của bố mẹ và chị hai mà đã vội vàng kết hôn là lỗi của em, sinh Phàm Phàm ra không kịp thời thông báo cho mọi người là lỗi của em, dùng cách này khiến mọi người kinh ngạc lại càng là…
Bà Gia lảo đảo, ông Gia hoảng hốt đỡ lấy bà. Hai người âm thầm rơi lệ, không chỉ có con, mà còn cưới rồi, đúng là hậu sinh khả úy.
Gia Hàng gục đầu xuống, nghe nói sông Hoàng Hà bắt nguồn từ dãy Himalaya của Tây Tạng, ở đó nước trong suốt như gương, có thể đếm được từng viên đá dưới đấy, được mệnh danh là nước thánh. Cô nghĩ cho dù dùng nước thành đó để gột rửa bản thân, cô cũng không bao giờ lấy lại được danh dự trước đây.
- Tôi không phán xét nhân phẩm của cậu, bởi vì cậu không liên quan gì tới chúng tôi. – Gia Doanh thẳng thừng ngắt lời anh.
-