Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

không thể tràn đầy lý tưởng và nhiệt huyết tuổi trẻ như Trung úy Chu được, nghĩa vụ và trọng tránh trên vai khiến chúng tôi cam tâm tình nguyện trở thành người đàn ông bình thường của gia đình.
Cửa thang máy mở ra, đã tới tầng của Chu Văn Cẩn.
Chu Văn Cẩn không biết mình đã đi ra như thế nào, lúc ngồi xuống, Diêu Viễn nói chuyện với anh ta, anh ta cũng như chẳng nghe thấy, môi trắng bệch không còn chút máu.
- Văn Cẩn, cậu không khỏe à?
Diêu Viễn lo lắng nhìn anh ta.
Anh ta nghiến răng ken két:
- Diêu Viễn, cậu thích mình không? – Anh ta hỏi gằn từng chữ, không mang theo bất kỳ sắc thái tình cảm nào.
Diêu Viễn bàng hoàng.
- Nếu thích, thì chúng ta tìm hiểu nhau đi.
Hắt xì… Gia Doanh hắt xì một cái rõ to, tai đỏ rực lên, đồng nghiệp cười nói nhất định là có người đang nghĩ đến chị.
Chị đáp, chắc chắn là bố mẹ tôi.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, không còn tâm trí làm việc tiếp nữa, đành xếp hồ sơ lại, chào đồng nghiệp về trước.
Ở Trường Sa có trận tuyết lớn, máy bay của bố mẹ khoảng xẩm tối sẽ tới Bắc Kinh, không biết Gia Hàng kiếm được xe ở đâu đi đón, chị sẽ đợi ở khách sạn. Hàng Hàng hiểu chuyện lại chu đáo, lần này bố mẹ tới, chị muốn chuyện gì cũng phải thật chu toàn.
Chị xuống xe buýt, nhìn điện thoại, Gia Hàng không gọi điện tới, chắc vẫn chưa đón được bố mẹ. Nghĩ một lát, chị tới chung cư của Gia Hàng để thu gọn phòng ốc trước.
Gõ cửa, thật khẽ, bạn cùng phòng với Gia Hàng hơi kỳ quặc, Gia Doanh chuẩn bị sẵn khuôn mặt tươi cười.
- Chào em, chị tới quét dọn giúp Gia Hàng.
Cô bạn cau mày.
- Lâu lắm rồi cô ta không về đây ở.
Gia Doanh sửng sốt.
- Chị tới chỗ anh chàng bốn mắt thử xem, hoặc chỗ người đàn ông cao to có đứa con trai ấy.
Gia Doanh chớp mắt.
- Em đang nói… là Hàng Hàng nhà chị à?
- Trong nhà này còn người khác nữa sao? Em đã thấy cô ta mang hai người đàn ông về đây rồi.
Anh chàng bốn mắt có lẽ là sư huynh của Hàng Hàng, còn người đàn ông cao to là ai? Án Nam Phi? Mặt Gia Doanh trắng bệch:
- Người đàn ông cao to khoảng bao nhiêu tuổi?
- Ngoài ba mươi, đến hôm dọn nhà, giúp cô ta bê giường.
Gia Doanh bước thấp bước cao bước xuống lầu, sắc đêm mênh mang, những ngọn đèn năng lượng mặt trời trong tiểu khu tỏa ra những tia sáng màu trắng, nhàn nhạt soi đường về nhà cho mọi người.
Chị chậm rãi đi về phía cửa lớn của tiểu khu, từ phía đối diện, một đôi nam nữ thanh niên đi tới, người con gái khoác tay chàng trai, cười như một đóa hoa hướng dương đang nở rộ. Người con trai mặt đanh lại, đẩy chiếc kính trên sống mũi một cách mất kiên nhẫn.
Gia Doanh dừng lại.
Nụ cười trên môi Diêu Viễn vụt tắt, hết nhìn Gia Doanh rồi lại nhìn Chu Văn Cẩn, nói:
- Văn Cẩn, em về trước làm món thịt chiên ngũ hoa mà anh thích ăn, bao giờ lên anh mua thêm hai chai bia nhé.
Nói xong, vừa đi vừa ngân nga hát.

Quen với Lạc Gia Lương như thế nào, yêu nhau ra sao, trong ấn tượng của Gia Hàng, Gia Doanh chỉ nói qua một câu, có liên quan đến máy bay.
Sau khi tốt nghiệp, Gia Doanh tới Bắc Kinh làm việc, tháng Chạp năm chị ba mươi tuổi, khi sắp nghỉ Tết, chị bị Ngân hàng điều đi trực ban. Trong đêm tối, chị bỗng nhận được điện thoại đường dài của bố, nói Gia Hàng bị thủy đậu, sốt cao mãi không hết. Chị hoảng hốt đổi ca với đồng nghiệp, đi suốt đêm tới ga mua vé, nhưng vé đến tận ngày mùng năm Tết đều đã bán hết sạch, vé đứng cũng không còn, vé của dân phe cũng không nốt.
Chị đứng trước quầy bán vé khóc tấm tức.
Là Lạc Gia Lương đã nhờ người mua giúp chị một tấm vé máy bay của ngày hôm sau, chị kịp quay về trấn Phượng Hoàng vào buổi tối.
Gia Doanh nói, tiền vé máy bay khi đó bằng hai tháng lương của anh rể lúc đó, sau đó chị lại nói, sân bay thủ đô to thật!
Sân bay mà Gia Hàng và Tiểu Dụ tới là sân bay Nam Uyển, chẳng hoành tráng chút nào, là một sân bay bé xíu, bên ngoài trông hơi cũ kỹ. Nơi đây đã từng là khu dân dụng, sau mới cải tạo thành quân dụng.
Tiểu Dụ lái một chiếc BYK màu xám gắn biển Bắc Kinh, một chiếc xe rất phổ biến, nhưng không gian trong xe rộng rãi. Cũng không biết Tiểu Dụ ra hiệu gì cho viên sĩ quan bảo vệ, xe được chạy thẳng vào tận nơi máy bay hạ cánh.
Trên sân bay có vài chiếc máy bay trực thăng màu xanh lục của quân đội, còn có hai chiếc máy bay chở khách cỡ nhỏ, trong tầm mắt toàn là quân nhân, bọn họ giống như hai người ngoài hành tinh lạc xuống trái đất.
Tim Gia Hàng đập mạnh một cách lạ thường, nhử thể sắp có chuyện gì xảy ra. Khi lên xe ra máy bay, cô chủ động nhắn tin cho Trác Thiệu Hoa. Mười lăm phút sau, anh trả lời: Sắp phải họp, anh đang đọc tài liệu.
Thình thịch, thình thịch… Tiếng tim đập càng lúc càng to.
- Phu nhân, tới rồi! – Trong bóng chiều nhập nhoạng, trên bầu trời xuất hiện một điểm sáng.
Gia Hàng đờ người, đợi tới khi cô phản ứng lại thì máy bay đã lướt trên đường băng.
Thoạt tiên, một vị thượng úy xách một cái túi lớn ra khỏi cửa máy bay, tiếp đó là một trung tá, sau đó là ông Gia và bà Gia.
Hai năm rồi không gặp bố mẹ, tim Gia Hàng bỗng tan ra, cô