XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2132 lượt.

ảo luận trong cuộc họp.
Gia Hàng ngủ rồi, rất kỳ lạ, dường như trong lòng rất bình yên, cô ngủ rất ngon, chỉ hơi mở mắt lúc nửa đêm.
Thủ trưởng vừa đo nhiệt độ cho Tiểu Phàm Phàm, anh giơ nhiệt kế lại gần đèn, có lẽ nhiệt độ đã bình thường rồi. Anh thở hắt ra một hơi, nhét cái tay thò ngoài của Tiểu Phàm Phàm vào lại trong chăn, rồi lại nhoài người sang, dém lại góc chăn cho cô, xoa đầu cô:
- Ngủ đi!
Cô từ từ nhắm mắt lại.






Ngày không gặp ba thu dồn nén (2)
Hôm sau, Tiểu Phàm Phàm đã hoàn toàn lấy lại tinh thần, không còn thấy một tí ti nào sự uể oải của ngày hôm qua. Trác Thiệu Hoa yên tâm đến cơ quan họp, Gia Hàng đi bệnh viện.
- Cháu chào cô, cháu chào dượng! – Gia Hàng cười hiền lành, đặt giỏ hoa trong tay xuống.
Mặt bà Trác Dương vô cảm:
- Chẳng phải bệnh nặng gì, mới sáng sớm đã đến làm gì thế?
Gia Hàng nghe lời ngồi xuống, còn ân cần thay cho ông một ly trà nóng.
Ánh mắt ông dịu đi, nắm lấy tay cô:
- Nói cho dượng biết, chị con về nhà còn nói thêm gì không?
Gia Hàng nghiêng đầu, mắt sáng lấp lánh, môi mím chặt, không nói gì.
- Chị có khiến con phải tủi thân không? Những lời đó chị con định làm thật sao? – Ông bỗng trở nên căng thẳng.
Gia Hàng tỏ vẻ thâm sâu khó dò, chỉ có đôi mắt chớp nhanh hơn một chút.
- Hàng Hàng, con nói đi…
- Dượng, tại sao dượng lại quan tâm tới cháu như vậy?
Ông Án Nam Phi ngẩn người, đưa mắt nhìn sang nơi khác, lẳng lặng thở hắt ra:
- Dượng là dượng của con!
Gia Hàng đứng dậy, chắp tay sau lưng, đi vòng quanh giường bệnh:
- Dượng, dượng định thành thật khai báo hay là để cháu phải hỏi cung đây, dượng chọn đi.
- Hàng Hàng? – Máu ông như ngừng chảy. – Chị con… đã nói gì với con?
- Nói gì?
Gia Hàng ghé sát lại người ông, ông vội quay đầu đi.
- Không có gì.
- Hai mươi mốt tuổi thích một cô gái, nhiệt huyết dâng trào, không nghe không hỏi, đầu óc nóng lên, hứa hẹn rất nhiều điều này nọ, sau đó bình tĩnh lại, mới phát hiện ra mình không có năng lực đó, con người luôn giỏi thay đổi. Trải qua năm tháng, trải qua thất bại, con người sẽ dần ổn định lại, tình yêu lúc này mới là tình yêu đích thực, dượng có thể tự hào nói với người ấy, dượng có thể đem lại hạnh phúc cho họ. Đàn ông qua tuổi ba mươi lăm mới biết mình cần cái gì. – Gia Hàng nói rành rọt từng chữ.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm người ông.
- Dượng còn nhớ không, khi chúng ta ngồi trên tàu từ Nam Kinh trở về Bắc Kinh, dượng đã nói với con, – Gia Hàng chau mày, chống ngón tay dưới cằm.
- Hàng Hàng. – Ông nhìn cô bằng ánh mắt khẩn cầu. – Đừng hỏi, đừng hỏi gì hết.
Ông ôm ngực thở hổn hển, hình như bệnh tim phát tác.
- Dượng, nếu dượng cảm thấy những lời này không nói ra mồm được, vậy thì thế này đi, dượng chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu. Dượng biết không, cháu thực sự muốn biết, chị hai và bố mẹ đều muốn cháu và thủ trưởng chia tay, cháu hỏi tại sao, họ lại đem chuyện môn đăng hộ đối ra lòe cháu, dượng bảo cháu có tin được không? Cho nên dượng nhất định phải nói thật với cháu, dù chết cũng phải chết cho rõ ràng. – Gia Hàng tỉnh bơ hạ một liều thuốc cực mạnh.
Thuốc lập tức công hiệu, mồ hôi Án Nam Phi tuôn như tắm:
- Không đâu, Hàng Hàng, dượng sẽ nói chuyện với bọn họ, sẽ không để con và Thiệu Hoa chia tay, chắc chắn không.
- Dượng đại diện cho ai? Đại thủ trưởng hay bà nội Phàm Phàm? – Gia Hàng chớp mắt gian xảo.

Ông im lặng thở dài.
- Vậy cháu hỏi nhé! Đừng lo, câu hỏi của cháu không khó đâu. – Gia Hàng xoa xoa tay, làm mặt hề. – Dượng đã từng tới trấn Phượng Hoàng chưa?
Ông hơi chua chát, dòng Đà Giang xinh đẹp, căn nhà sàn xinh đẹp, ông khẽ gật đầu.
- Dượng… đã quen chị cháu từ trước rồi phải không?
Ông nhắm mắt lại, dường như trong khoảnh khắc ấy có một cây kim đã chọc vào miền ký ức, tuôn ra một đám mây màu hồng. Ông nhớ tới lần đầu tiên ôm người con gái như đóa sen tuyệt đẹp ngát hương trong lòng mình, tim ông như thắt lại.
- Dượng từng theo đuổi chị ấy?
- Hàng Hàng. – Tim ông vọt lên cổ, ông sắp không tài nào thở được nữa. – Hãy tin dương, sẽ nhanh chóng không có chuyện gì nữa đâu.
Gia Hàng chăm chú quan sát ông:
- Quả thật là có một chuyện! Dượng… có phải năm xưa dượng đã khiến chị cháu phải khóc rất nhiều, cho nên đến giờ chị ấy vẫn không có thiện cảm với dượng? Nhưng cũng không đúng, đâu phải thảm án giết người đâu, chị hai cũng không nên thù dai như thế chứ? Dượng, có phải cháu đã bỏ sót điều gì không?
Lỗ chân lông trên người ông Án Nam Phi dựng ngược hết lên, không khí lạnh tràn vào. Ông siết chặt tay, sợ mình sẽ ngất xỉu thêm lần nữa.
Đúng lúc đó điện thoại Gia Hàng reo lên, cứu ông một bàn thua trông thấy.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền. Là Gia Doanh.
- Hàng Hàng, em mau tới đây, có hai người tới tìm em hỏi thăm chút chuyện.
- Người nào ạ?
- Em về thì biết. – Hình như Gia Doanh không tiện nói chuyện.
- Dượng, lần sau cháu tới nói chuyện với dượng nhé.
Cô nháy mắt với ông.
Ông nở nụ cười mệt mỏi.