Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.


Tới tìm Gia Hàng là hai người lạ mặt, một người cao to, một người gầy gò, ánh mắt sắc nhọn lạnh lùng như mắt chim ưng.
- Cô là Gia Hàng? – Người đàn ông cao to yêu cầu Gia Hàng xuất trình chứng minh thư.
- Máy tính trong phòng này là của cô phải không? – Người đàn ông gầy gò chỉ vào chiếc laptop trên bàn trong phòng khách.
Gia Hàng gật đầu.
- Bốn giờ mười sáu phút chiều qua cô dùng nó lên mạng, vào một topic diễn đàn trong baidu, sau đó dùng nickname Cựu địa trùng du viết một bài trả lời đúng không?
Gia Hàng mỉm cười, so với mấy năm trước, trình độ của an ninh mạng đã có bước tiến lớn.
- Mời cô đi theo chúng tôi, có một số vấn đề về mặt kỹ thuật muốn bàn thảo kỹ hơn với cô. – Người đàn ông cao to nhét chiếc laptop vào túi xách xách đi.
- Đi đâu? – Gia Doanh không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác chị cho biết người đàn ông này không có ý tốt.
- Xin lỗi, chúng tôi chỉ thi hành công vụ. – Người đàn ông cao to đưa thẻ ra, là cán bộ Vụ An ninh của Bộ Công nghệ Thông tin.
- Chị, không có chuyện gì đâu, em sẽ về nhanh thôi. – Gia Hàng lại rất bình tĩnh.
Ông bà Gia hoảng hốt:
- Mau gọi điện cho Thiệu Hoa.
- Bố, mẹ, người ta là Bộ Công nghệ Thông tin chứ có phải Sở Công an đâu, sợ gì chứ! – Gia Hàng cười.
- Thật không? – Ông bà Gia vẫn không yên tâm.
Gia Hàng gật đầu khẳng định:
- Nếu sáu giờ tối mà em chưa về, chị sẽ gọi điện cho Thiệu Hoa – Lúc này Gia Doanh cảm thấy bình thường sống qua ngày thì không sao, nếu có chuyện gì xảy ra, trong nhà có một người làm quan thì rất có ích. Nhà Thiệu Hoa lại chẳng phải là quan nhỏ, chị không phải lo lắng quá nhiều.
- Vâng! – Gia Hàng cười hi hi đi theo hai người đàn ông.
Hai người đàn ông lái một chiếc xe Regal màu xám, chiếc xe chạy mấy vọng trong thành phố rồi dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, bên ngoài không treo biển, không rõ là nơi làm việc hay là nhà dân.
Người đàn ông gầy gò mở một cánh cửa lên tầng hai, Gia Hàng đảo mắt nhìn, thấy trong phòng có giường, nhưng không hề có hơi người.
Người đàn ông cao to đưa mắt nhìn người đàn ông gầy gò rồi chạy ra ban công gọi điện thoại.
Chưa tới nửa tiếng sau, bên ngoài có hai người tiến vào.
Người đàn ông đi phía trước gật đầu đầy vẻ công vụ với Gia Hàng:
- Xin chào, tôi là chuyên viên Chu Văn Cẩn của Vụ An ninh.
Gia Hàng khẽ nhướn mày bình thản.
Người đàn ông cùng tới với Chu Văn Cẩn là một trưởng phòng của Vụ An nình, anh ta bảo Gia Hàng ngồi xuống chiếc bàn đối diện, đưa mắt ra hiệu với Chu Văn Cẩn, hai người ngồi xuống một bên.
Người đàn ông gầy gò lấy laptop của Gia Hàng ra, cắm điện, nối dây mạng, sau đó bật máy. Giao diện Microsoft truyền thống rất bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng khi người đàn ông gầy gò ấn vào biểu tượng mạng, chiếc laptop bỗng đen ngòm, sau đó nhảy ra một hình đầu lâu xương chéo.
Người đàn ông gầy gò giật bắn mình, lập tức nhìn sang Chu Văn Cẩn.
Chu Văn Cẩn nhếch môi mỉa mai, kéo chiếc laptop qua, ngón tay như múa như bay trên bàn phím. Sau đó, một nốt nhạc chói tai vang lên, màn hình lại trở về giao diện truyền thống vừa nãy. Chu Văn Cẩn nhấc tay khỏi bàn phím, chưa tới mười giây, một bó hoa diên vĩ màu xanh lớn từ từ nở rộ trên màn hình, từ đồng cỏ tới hang núi.
- Chuyện này… – Ba người còn lại lần lượt há hốc mồm.
Chu Văn Cẩn cười gọn lỏn:
- Chưa từng thấy bảo vệ màn hình sao?
Ngón tay vô danh khẽ gõ phím enter, hoa diên vĩ biến mất, anh kiểm tra lại lịch sử kết nối, miệng khẽ nhếch lên, không có gì hết.
Mắt vị trưởng phòng sáng lên, hơi thở kích động lạ thường.
Gia Hàng không bỏ qua một động tác một vẻ mặt nào của Chu Văn Cẩn, cô không hoảng loạn, cũng không căng thẳng, cô chỉ thấy bi ai.
- Là một người sử dụng máy tính, cô có thói quen rất tốt, bảo mật rất cao, kịp thời xóa sạch vết tích, dường như không chút sơ hở, nhưng… – Khóe môi Chu Văn Cẩn nhếch lên một nụ cười lạnh.
Gia Hàng nghĩ bốn chữ mà anh chưa nói ra là “lưới trời lồng lộng”.
- Hồi Đại học, tôi từng viết một trò chơi nhỏ tên là Huynh đệ. – Gia Hàng cười điềm nhiên, rạng ngời. – Bối cảnh là thời cổ đại, hai người nọ sống trong một thôn xóm, cùng học võ của một vị sư phụ, kết thành huynh đệ. Sau khi học xong, họ cùng tới một tiền trang[1'> làm người áp tải. Một lần rất tình cờ, khi đi áp tải tiền, họ gặp cướp. Trong trận đấu đó, người đồng hành và bọn cướp chết hết, chỉ còn hai người họ là sống sót. Hai người nhìn đống bạc sáng lóa, lòng bỗng nảy sinh một kế, dựng hiện trường giả thành cả hai cũng chết, sau đó chia số bạc thành hai phần, một người chạy một hướng, bí mật này chỉ có thể mang xuống mồ, khi gặp nhau coi như người xa lạ. Mười năm sau, người sư huynh cùng số bạc này mua một chức quan, tiền đồ phát triển rực rỡ. Lúc này, cấp trên giao cho anh ta một nhiệm vụ, bảo anh ta đi bắt tên trộm, nếu bắt được anh ta sẽ được thăng chức. Anh ta tốn rất nhiều công sức mới điều tra được tung tích tên trộm kia. Hai người đánh nhau một trận long trời lở đất, khi cả hai đều cùng bị thương nặng, anh ta phát hiện thì ra t