Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
i tắt, đèn cũng tắt, người cũng không thấy đâu.
- Cốc cốc. – Tiếng gõ cửa dồn dập có phần hoảng hốt.
Gia Hàng mở mắt, trong bóng tối nhất thời cô ngỡ như mình đang mơ.
- Gia Hàng! – Trong đêm tối, giọng nói của Trác Thiệu Hoa còn lạnh thấu xương hơn cả cái rét đầu mùa.
Gia Hàng nhảy xuống giường, mặc nguyên áo ngủ ra mở cửa. Trác Thiệu Hoa đóng bộ để đi ra ngoài, lông mày cau tít:
- Xin lỗi, đêm hôm thế này còn phải làm phiền đến em, Phàm Phàm bị sốt cao, vừa đo nhiệt độ rồi, gần bốn mươi độ.
Đầu óc cô không hoạt động nhanh như thế; nhưng tay đã vô thức lấy áo khoác và thay giày.
- Sao lại thế được? Có phải tại ban ngày ra ngoài bị lạnh không? Bây giờ phải làm sao? – Cô hỏi không ngừng.
- Phải đi bệnh viện. – Thủ trưởng cố giữ bình tĩnh, thực ra trong lòng anh cũng rối bời.
“Rầm”, tay áo mặc được một nửa, Gia Hàng xoay mạnh một cái, không để ý, đầu đụng ngay vào cạnh bàn, vành mắt đỏ ửng lên.
Trác Thiệu Hoa đỡ cô dậy, theo ánh đèn, thấy trán cô tím bầm, tim anh bỗng thắt lại; anh ấn tay lên đó, xoa dịu dàng:
- Sao lại bất cẩn thế? – Giọng anh khàn tới mức không thể khàn hơn.
- Em không sao, đi thôi. – Cô ra sức chớp mắt, cài cúc áo khoác, chớp cho nước mắt chảy đi.
Tiểu Phàm Phàm nằm trong chiếc túi ngủ, mắt nhắm nghiền, không còn đủ sức mà khóc nữa, Gia Hàng xót xa ôm chặt cậu nhóc vào lòng.
Trác Thiệu Hoa gọi lính cần vụ dậy, bảo thím Đường ở nhà đợi điện thoại.
Bắc Kinh rạng sáng đang say ngủ, những ngọn đèn đường đứng im lìm trong màn sương, những tòa nhà cao tầng; thấp thoáng ẩn hiện, chỉ có ngọn đèn trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện vẫn sáng rõ như ban ngày.
Anh ngồi cạnh cô, hai bàn tay không biết từ lúc nào đã siết chặt lấy nhau.
- Anh bế Phàm Phàm, em đi lấy sổ.
Xe vừa dừng lại, Gia Hàng đưa Phàm Phàm cho Trác Thiệu Hoa xách túi chạy vọt ra ngoài xe, vẻ sốt ruột và không đành lòng của cô in sâu vào đáy mắt anh.
Một cơn sóng cả cuồn cuộn xô vào lòng anh.
- Anh đã nhờ Thành Công liên hệ với khoa Nhi rồi, không cần lấy số.
Cô gật đầu, theo anh đi vào thang máy.
- Người lớn sốt đến bốn mươi độ mới đáng sợ, trẻ con thì không cần căng thẳng quá, sốt nhanh thì sẽ hạ nhanh, có lẽ là do thay đổi thời tiết nên không thích ứng kịp, trong bụng không có âm thanh lạ, trong máu cũng không có virus, truyền chút nước biển là khỏi thôi. – Bác sĩ ân cần thu ống nghe về, nhìn hai người bọn họ, ánh mắt dừng lại ở Gia Hàng.
- Vợ anh à?
Anh gật đầu.
Cô lắc đầu.
Bác sĩ cười cười, cúi đầu kê đơn:
- Bà mẹ trẻ căng thẳng quá rồi, anh an ủi cô ấy đi.
- Đâu có? – Nghe giọng điệu thoải mái của bác sĩ, bờ vai căng cứng của Gia Hàng thả lỏng, giành lấy đơn thuốc chạy thình thịch ra ngoài, xuống lầu lấy bình truyền.
- Nhà anh là vợ đối ngoại, chồng đối nội à? – Bác sĩ trêu Trác Thiệu Hoa lúc này đang bế con.
Anh cười trừ, không giải thích nhiều.
Phàm Phàm còn nhỏ quá, không châm kim vào mu bàn tay được mà phải châm ở mu bàn chân. Cậu nhóc bị sốt không kiên cường như ngày thường, khóc khàn cả giọng. Trác Thiệu Hoa toát mồ hôi khắp người. Y tá chọc ba lần mới truyền dịch được. Đứng hỗ trợ ở bên cạnh, Gia Hàng quay lưng lại, đôi vai khẽ run lên.
- Em vẫn tưởng rằng sinh ra trong gia đình đặc quyền thì có thể vênh vang đi trên phố, thực ra bị ốm rồi thì cũng như người thường thôi.
Cô ôm mặt, ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh lại lặng thinh, thực ra là không biết phải trả lời như thế nào. Sinh ra trong gia đình đặc quyền, chưa bao giờ anh cảm thấy mình may mắn hơn người khác, thực ra có lúc còn vất vả hơn họ.
Trong phòng truyền dịch bật máy sưởi nên không lạnh, nhưng Tiểu Phàm Phàm để chân trần vẫn sẽ bị lạnh. Anh đắp chiếc chăn ủ lên phía dưới cậu nhóc, cởi áo khoác ra đắp lên trên, bàn tay to lớn ôm lấy đôi chân nhỏ xíu.
Anh nhớ lại lúc mới bế Phàm Phàm từ phòng sinh ra, ấn dấu bàn chân màu xanh lên giấy chứng sinh, nhỏ xíu, mềm mại, phút chốc khiến tim anh đau thắt lại. Khi đó, anh mới cảm thấy sinh mệnh nhỏ này có mối liên hệ không thể tách rời với mình, đó là một cảm xúc lạ lẫm, có trách nhiệm, có nghĩa vụ, có cả tình yêu thương dâng tràn.
Sự ra đời của thằng bé, khiến cuộc đời ta thêm thiêng liêng.
- Khi người thân hay bạn bè gặp chuyện, có phải em luôn là người xông lên phía trước? – Biểu hiện của cô tối nay đã chứng tỏ cho anh rõ điều đó.
Cô giơ tay lên, vò cho mớ tóc rối trên đầu càng thêm rối bù:
- Những việc khác em không biết làm, chỉ có thể giúp mấy chuyện vặt đó thôi.
- Gia Hàng, bỏ tay xuống đi. – Trong phòng truyền dịch không nhiều người, nhưng vẫn phải chú ý hình tượng.
Cô làm mặt quỷ, bàn tay trượt từ trên tóc xuống người Phàm Phàm. Dịch truyền đã phát huy tác dụng, gương mặt nhỏ không còn nóng bừng nữa, cậu nhóc đã ngủ yên.
- Phù, vừa rồi đúng là ngổn ngang trăm mối! – Cô vỗ ngực.
- Trong quá trình trưởng thành của thằng bé, có lẽ còn xảy ra những việc như vậy nữa.
Nếu khi đó cô không ở bên anh, ai sẽ cùng anh gánh vác những việc này? Không phải không có khả năng tự mình đảm đương, mà