pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.

bộ mặt thành phố Nam Kinh. Để lúc người khác hỏi tới, tuyệt đối không thể ngơ ra như con ngố được.
Haizz, một lời nói dối luôn phải dùng hàng trăm lời nói khác để che đậy.
Phía trước ga tàu là một dãy hàng ăn vặt, có một quán mì trông khá sạch sẽ, cô gọi một đĩa mỳ xào cho bữa tối. Những ngày tháng cơm no rượu say ở nhà thủ trưởng sẽ không còn nữa. Trong lúc đợi mì, cô đổi sim điện thoại Nam Kinh thành sim Bắc Kinh.
Có mấy chục cái tin nhắn, mấy tin rác như nghe lén, nhà đất, đầu tư cổ phiếu, tình một đêm vân vân, cô xóa sạch không thèm đọc lịch sử cuộc gọi cũng xóa hết.
Bảy giờ tối ngày đầu đông, trời đã tối sầm. Trước khi vào ga, cô kiểm tra kỹ lại hành lý, người xếp hàng rất dài cô đứng ở khúc cuối, lúc nhàm chán lại đưa mắt nhìn xung quanh. Bên kia đường, một chiếc xe máy đỗ xịch lại. Người đàn ông lái xe không cao lắm, thuộc diện thương binh hạng ba[1'>, vạm vỡ rắn rỏi, mặc áo mưa, đầu đội một cái mũ bảo hiểm to. Một lát sau, một cô gái trẻ chạy tới, người đàn ông đưa cho cô ta một cái mũ bảo hiểm, cô ta ngồi lên yên sau vòng tay ôm eo, mặt dán vào lưng anh ta, chiếc xe phóng vèo đi.
[1'> Từ lóng hàm ý chế giễu chiều cao của một người.
Bàn tay nắm túi xách của Gia Hàng không kìm chế được co chặt lại thành nắm đấm, hít sâu một luồng khí lạnh.
Người đàn ông đó là anh rể Lạc Gia Lương.
Cô hy vọng đó chỉ là một người có chiều cao và ngoại hình giống anh rể cô thôi, nhưng chiếc xe đó, biển số đó, cô không thể tự lừa dối mình.
Lạc Gia Lương có một sở thích kỳ cục, mê mệt hai con số 6 và 8. Mua xe máy xong, khi đi làm biển số, anh ta phải nhờ rất nhiều người mới đăng ký được biển xe có số đuôi là 8866, khi đó anh ta cực kỳ đắc ý.
Chị Gia Doanh hậm hực lườm anh ta, nói anh ta thô tục từ trong bản chất.
Anh ta cười ha hả, giơ ngón tay làm dấu thắng lợi.
Biển số xe như vậy, liếc qua một cái là nhớ ngay. Chị Gia Doanh cao một mét sáu mươi tám, Lạc Gia Lương chỉ cao một mét sáu mươi. Công việc của chị Gia Doanh bắt buộc phải đi giày cao gót, đứng cùng một chỗ với Lạc Gia Lương trông lừng lững như một ngọn núi. Gia Doanh tốt nghiệp Đại học Nam Kinh, sau tìm việc làm ở Bắc Kinh. Lạc Gia Lương cũng được coi là sinh viên chính quy, khoa chính quy của đại học dân lập, may mà thi đỗ viên chức, mấy năm nay công tác cũng được coi là thuận lợi, hiện là trưởng phòng. Chỉ có điều đơn vị của anh ta là Cục Sở hữu Trí tuệ, mấy kỹ sư ở đó tuy không có chức vụ gì, nhưng ai nấy đều có mấy bằng sáng chế trong tay, không thể đắc tội. Trên đầu là lãnh đạo, lại càng không thể xem thương. Về đến nhà, lại đối mặt với người vợ vừa đảm đang vừa năng động. Vì thế gặp ai anh ta cũng hơi khom lưng cúi đầu. Lâu dần, lưng hơi gù đi.
Người đàn ông diện mạo xấu xí, năng lực tầm thường như vậy lại lấy được Gia Doanh làm vợ, khiến rất nhiều người không hiểu nổi. Bố mẹ cũng ngạc nhiên, khi đó Gia Hàng còn rất nhỏ, cũng không thích Lạc Gia Lương. Lần đầu tiên anh ta đến nhà cô, cô chặn ở ngoài cửa, kiên quyết không cho anh ta vào. Người chị gái xinh đẹp của cô, chỉ có một người đàn ông phi phàm tuấn tú mới xứng được.
Nhưng Gia Doanh kiên quyết muốn lấy anh ta, thậm chí không ngại làm bố mẹ đau lòng. Tận đến khi Tử Nhiên ra đời, bố mẹ mới miễn cưỡng chấp nhận Lạc Gia Lương.
Anh ta lại chẳng thù dai, đối xử rất nhiệt tình chu đáo với cả nhà họ Gia. Gia Hàng lên Bắc Kinh học, anh ta còn thương cô hơn cả Gia Doanh.
Đồng nghiệp của anh ta thích đem em vợ ra nói chuyện cười tục tĩu, người thường ngày vẫn hiền lành như anh ta lại nghiêm túc nói:
- Chuyện này không thể nói lung tung được, Hàng Hàng nhà chúng tôi vẫn còn là trẻ con!
- Ê, cô có đi hay không? – Người xếp hàng phía sau cô giục giã.
Gia Hàng thẫn thờ di chuyển về phía trước, cả người lạnh toát. Anh rể ngoại tình? Cô không thể nào tin được. Cô luôn cảm thấy có được chị hai, anh rể ngay cả trong mơ cũng phải cười toét miệng. Anh ta không có điều kiện cũng như sự tự tin để lạc lối, tất cả tình yêu của anh ta lẽ ra đều phải dành hết cho chị hai mới đúng.
Bước lên tàu hỏa rồi, Gia Hàng vẫn chưa định thần lại được.
Cô do dự một lát rồi gọi điện cho Gia Doanh.
- Bây giờ lại dùng sim này rồi à? – Gia Doanh hỏi.
- Vâng. Chị, em nghỉ việc và trả nhà rồi, ngày kia em về Bắc Kinh – Cô thông báo chuyến tàu.
- Tốt, chị đi đón em. Em cứ ở nhà chị ôn tập – Tết năm nay đừng về quê nữa. Tranh thủ một lần thi đạt IELTS luôn.
- Dạ không ạ, em mà ở đấy thế nào cũng cãi nhau với Tử Nhiên. Bạn em thuê một căn hộ rộng lắm, em ở với cậu ấy, cậu ấy cũng thi IELTS, vừa vặn cùng nhau ôn tập luôn. Chị, chị đang làm gì thế?
- Em về đây rồi tính. Chị đang kiểm tra bài tập của Tử Nhiên.
- Anh rể đâu ạ?
- Hôm nay anh ấy phải đi tiếp khách.
- Dạ! – Cô muốn nói lại thôi.
Toa tàu rất sạch sẽ và yên tĩnh, hành khách người lên mạng, người đọc sách, nghe nhạc, người thì chợp mắt. Ngồi cạnh cô là một thanh niên lãng tử, thật khiến người sởn gai ốc, cậu ta đang đọc bài thơ có tên Thuật nói bụng:
Anh vào nhầm phòng
Bỏ lỡ hôn lễ của chính mình<