Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.

cũng xót.
Thủ trưởng uống nhầm thuốc hay sao? Một quyển sổ cũ, mấy quyển sách, một cái ga giường, lấy đi làm gì?






Ưng nhạn tung cánh vô chừng (2)
Không buồn ngủ.
Trác Thiệu Hoa đứng dậy, bước ra khỏi thư phòng. Virus cảm cúm rất mạnh, anh đành phải cách ly với Tiểu Phàm Phàm. Nhóc con mới hơn một tháng tuổi mà đã biết lạ, bị thím Đường bế đi ngủ, miệng cứ ê a tỏ vẻ không bằng lòng. Đèn trong mấy gian phòng đã tắt hết, sự tịch mịch càng khiến cho bóng đêm thêm sâu thẳm, những ngôi sao sáng lấp lánh chi chít trên bầu trời thật gần. Cùng hòa nhịp với ánh sao, là ngọn đèn đường le lói ở góc sân. Ánh đèn vàng vọt hắt ánh sáng ra cả khoảng sân.
Trong ánh đèn, anh thấy có một cánh cửa vẫn chưa đóng kín, là căn phòng khách mà Gia Hàng từng ở. Lúc chiều anh đã vào đó, định sắp xếp mấy thứ đồ mang từ khu tập thể về, nhưng người hơi hâm hấp sốt, không có tâm trạng làm gì, đứng một lúc rồi lại đi ra ngoài.
So ra, cô phóng khoáng hơn anh.
- Để tôi mở cửa cho cậu. – Bác chủ nhà nhiệt tình mở cửa, bật đèn.
Anh không cho cậu lính vào cùng.
Nhà trọ này anh đã tới một lần, chính là một nơi tạm dừng chân, mọi thứ đều theo chiều hướng giản tiện. Máy tính và sách vẫn còn. Trái tim anh khẽ thở nhẹ một cái, từ từ chạm đất.
Thì ra, anh đang lo lắng, anh đang hoảng loạn.
Anh lo lắng sẽ thật sự mất đi toàn bộ tin tức về cô, anh hoảng loạn…
Trống ngực đập thình thịch.
Tiện tay lật lật quyển sách, phát hiện thì ra lại là giáo trình thạc sĩ chuyên ngành máy tính, quyển Đại từ điển Anh-Hán dày cộp, cầm rất đầm tay, các loại tài liệu thi IELTS chất đống mỗi nơi một ít.
Giai Tịch qua đời vào tháng Bảy, anh biết đến sự tồn tại của Gia Hàng là vào đầu tháng Tám. Anh chưa từng nói với Gia Hàng, khi quyết định gặp mặt cô, anh đã từng âm thầm quan sát cô nửa tháng.
Anh tìm một chiếc xe cũ, mặc thường phục, chiều đến, tối đi.
Anh chưa từng gặp người phụ nữ có thai nào chăm chỉ như vậy. Năm giờ sáng, bao người còn đang say ngủ trong thời tiết mát mẻ, cô mặc một chiếc áo phông thùng thình, chiếc quần rộng rãi, ngồi bên miệng giếng, một tay cầm sách, một tay vẫy cái chậu đựng đầy nước giếng.
Miệng giếng ẩm ướt, nụ hồng trong sân rung rinh trong gió đêm, rũ xuống những hạt sương rồi run run hé nụ, tỏa hương nồng nàn.
Cô nhỏ giọng đọc một lát rồi nhắm mắt lại, đọc nhẩm mấy phút, sau đó mới tiếp tục. Lúc mệt, cô vươn vai, cúi đầu vỗ lên cái bụng nhô cao nói: “Biết rồi, nhóc đói rồi, lát nữa đi ăn cơm”.
Khi chiều xuống, cô ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây hòe già, ngón tay múa như bay không ngừng trên bàn phím. Cô chăm chú đến mức có đứa bé dán giấy trên lưng mình, cô cũng không biết.
Anh quan sát cô nửa tháng, tiếp xúc hai tháng, ngày nào cũng có một người xuất hiện trong tầm mắt anh, bây giờ đột nhiên biến mất, chỉ là anh không quen lắm thôi.
Máy tính và sách đặt trong một chiếc va li, anh tìm thêm một cái va li khác đựng quần áo.
Quần áo của cô… đúng là chẳng được coi trọng.
Giai Tịch là người rất tinh tế trong việc hưởng thụ cuộc sống, những đồ dưỡng da la liệt trên mặt bàn trang điểm, ngoài ra còn bày trong hai ngăn kéo. Cô ấy có một cái tủ nhiều ngăn rất to, chuyên để đồ lót. Trong đó kiểu dáng, màu sắc, nhãn hiệu nổi tiếng nào cũng có. Trong phòng ngủ làm riêng một phòng thay đồ cho cô, quần áo của cô đều treo trong đó, trông như một cửa tiệm nhỏ.
Không hiểu Gia Hàng trước kia như thế nào, khi cô mang thai quần áo không có quá hai bộ, đa phần đều là đồ thể thao rộng rãi. Tất cả quần áo giặt xong vo thành một đống dúi vào một chỗ.
Có lẽ sẽ chẳng ai hình dung ra được, trong căn phòng nhỏ đó, anh khom người lấy từng bộ quần áo của cô ra, gấp lại ngay ngắn, rồi xếp gọn gàng vào trong va li.
Cậu lính cần vụ nhìn đồng hồ, thủ trưởng đã vào trong đó nửa tiếng rồi.
Có lẽ cô cũng không để ý đến mấy bộ quần áo đó, nhưng với cô sách và máy tính rất quan trọng, anh nghĩ chủ nhà sẽ kể chuyện anh tới đây, vậy thì cô bắt buộc sẽ phải liên lạc với anh.






Sắc cầm hòa hợp thêm mừng thêm vui (1)
Điện thoại của Trác Thiệu Hoa gọi đến là sau hai ngày kể từ khi Gia Hàng bị cấm túc. Cô không phải là người chịu gò bó, đang lúc buồn chán đến phát điên, tiếng chuông điện thoại nghe thánh thót như âm thanh của đất trời, cô vội vàng bổ nhào ra chụp lấy, không thèm xem người gọi đến là ai.
Sự hào hứng kích động của cô khiến người gọi điện là Trác Thiệu Hoa giật mình, nhất thời quên mất phải nói gì.
- A lô, a lô? Chẳng lẽ mình bị ảo giác? – Gia Hàng ra sức vỗ mạnh vào điện thoại.
- Gia Hàng!
Là ban ngày, không phải là mơ.
- Em… không có xe.
Cô cực kỳ xấu hổ. Không chỉ không có xe, mà đến cả một tấm bằng lái xe hợp pháp cô cũng không có. Nhưng kỳ quặc là, thủ trưởng có thể đi máy bay quân sự, kể cả là đi máy bay dân sự đi chăng nữa, thì lính cần vụ cũng phải đợi sẵn ở sân bay từ lâu rồi chứ.
- Từ sân bay vào thành phố có tuyến tàu điện ng