Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

y Gia Hàng cứng nhắc bỏ đi.
Gia Hàng hơi ngoái đầu lại, muốn vẫy tay chào ông Án Nam Phi.
Người đó không biết đang hoảng hốt vì điều gì, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt bàng hoàng thảng thốt.
Chị Gia Doanh ở trong một tòa nhà bốn tầng màu tím, kiểu nhà tập thể cũ, hồi trước dành cho các kỹ sư nhận trợ cấp của chính phủ. Sau này họ đều đổi nhà mới, chỗ này phân phối thêm, Lạc Gia Lương nhanh chân giành được một căn, vừa kịp làm đám cưới với Gia Doanh.
Với giới viên chức làm công ăn lương, có được một căn nhà riêng ở Bắc Kinh là một chuyện rất ghê gớm, cho dù nó nhỏ tới mức hoàn toàn có thể gọi là cái ổ.
Bước vào hành lang, rẽ trái, là căn nhà đầu tiên.
Nhà ở tầng một, có thêm một khoảng sân nhỏ, trồng mấy cái cây mềm mại cao bằng đầu người.
Xe máy của Lạc Gia Lương dựng ở góc sân, Gia Hàng nhìn kỹ thêm một chút. Xe được giữ gìn rất tốt, phía trên còn phủ một tấm bạt che mưa, hai chiếc mũ bảo hiểm móc trên cái chắn bùn. Một chiếc màu đen, một chiếc màu đỏ. Hôm đó cô gái trẻ kia đội chiếc mũ màu đỏ.
Gia Hàng lẳng lặng ngắm Gia Doanh.
Gia Doanh cúi đầu mở cửa, mãi không tra nổi chìa, chị bực tức lấy chân đá vào cánh cửa.
Lạc Tử Nhiên ngỡ ngàng nhìn mẹ, rồi lại liếc nhìn Gia Hàng.
Cậu nhóc đang giận Gia Hàng, đến giờ vẫn không thèm gọi một tiếng dì.
Người này lớn hơn cậu có mười hai tuổi, ra vẻ già dặn gì chứ, hừm giành đồ ăn giành máy tính của cậu. Có lần cả bố cả mẹ đều đi công tác, nhờ dì ta đi họp phụ huynh. Dì ta chắp tay sau đít hỏi thầy giáo, Tử Nhiên nhà tôi ở trường có ngoan không? Nếu không ngoan thì cứ đánh cho tôi, đừng có nương tay, không đánh không thành tài.
Cậu thật muốn giả vờ không quen biết với con người này.
Điều khiến người ta ghét nhất là, con người này nói mà không giữ lời. Đã hứa sinh nhật cậu mười tuổi sẽ đi chơi với cậu cả ngày, mua cho cậu một tập truyện tranh của Cơ Mễ[5'>, kết quả lại chạy thẳng đến Nam Kinh đúng một năm.
[5'> Họa sĩ truyện tranh nổi tiếng của Đài Loan. Các tác phẩm tiêu biểu: Rẽ trái rẽ phải, Đêm đầy sao, Con cá mỉm cười…
Trong nhà, Lạc Gia Lương eo thắt tạp dề đang vẩy nước trong tay. Phòng bếp sau lưng anh mù mịt hơi nước, mùi thức ăn quyện với mùi cơm mới thơm lừng.
- Hàng Hàng đến rồi đấy à!
Mặt anh ta rất to, mắt lại bé tí; lúc cười lông mày với mắt dính chặt lại với nhau.
- Em chào anh rể!
Gia Hàng kêu lên một tiếng, đưa túi quà trong tay ra, đó là do ông Án Nam Phi cứ dúi vào tay cô.
- Ở bên ngoài đã vất vả lắm rồi, còn hoang phí làm gì? Nhà cũng có mà. – Lạc Gia Lương trách. – Hàng Hàng nhà ta sao gầy thế này!
- Đây là vẻ đẹp mảnh mai. – Gia Hàng sờ lên mặt, hơi mất tự nhiên.
- Từ đẹp chẳng liên quan gì đến dì cả, đừng có sử dụng bừa bãi. Lạc Tử Nhiên xị mặt xuống, thay dép đi vào nhà.
- Sao lại nói với dì như thế? – Lạc Gia Lương trừng mắt nhìn Tử Nhiên, đưa cho Gia Hàng một đôi dép lê.
- Doanh Doanh, em ăn cơm trước hay đi tắm trước? – Lạc Gia Lương ân cần quay sang hỏi vợ.
Gia Hàng hoang mang nhìn anh, ánh mắt ấy như đang nhìn một người xa lạ.
- Chị không được khỏe lắm. – Gia Hàng nói nhỏ.
Lạc Gia Lương nhíu mày, vào trong tắt bếp:
- Vậy mau vào phòng nằm nghỉ đi. Công việc ngân hàng áp lực rất lớn, đầu óc phải căng thẳng suốt ngày. – Anh ta bước tới ôm eo Gia Doanh.
Gia Doanh bỗng rúm người lại:
- Cứ mặc kệ em, anh chăm sóc cho Hàng Hàng và Tử Nhiên đi.
- Biết rồi, hai đứa nó quan trọng, em cũng quan trọng. – Lạc Gia Lương cười tít mắt, đi vào phòng ngủ bật đèn, chuẩn bị giường, đặt bộ quần áo ngủ lên tay Gia Doanh. – Em lên giường đi, đừng ngủ vội, anh ninh một bát canh măng sườn cho em uống.
- Em không muốn ăn, anh ra ngoài đi! Ăn xong thì kiểm tra bài tập cho Tử Nhiên, bảo Hàng Hàng vào ngủ với em!
Lạc Gia Lương thở dài:
- Thực ra em không cần phải gắng sức như vậy, tiền thưởng bớt đi một chút cũng không sao, anh sẽ kiếm về. Học phí du học của Hàng Hàng chẳng phải đã có rồi sao, chuyện nhà cửa thì mình đợi người ta dỡ bỏ chỗ này, không việc gì phải vội, dù sao Tử Nhiên vẫn còn nhỏ.
- Hai đứa đều đang ở ngoài kia, anh đừng nói mấy chuyện này. – Gia Doanh nằm xuống, nhắm mắt lại.
Lạc Gia Lương cười khì rồi quay người đi ra ngoài.
Hai kẻ bên ngoài chẳng thèm cầm đũa, bò rạp ra bàn bốc bằng tay luôn, cứ như đang tranh đua với nhau, miệng nhồm nhoàm thức ăn.
Lạc Gia Lương mỗi tay xách cổ một đứa, tống vào nhà vệ sinh rửa tay.
- Anh rể, dạo này công việc của anh thế nào? – Ăn gần căng bụng rồi, Gia Hàng mới có thời gian ngẩng đầu lên.
Gia Lương đang bóc tôm cho cả hai, chưa đụng đến miếng cơm nào:
- Anh vẫn thế, họp hành liên tục, tiệc tùng liên miên, thu xếp bảo hiểm lao động và phúc lợi cho nhân viên, ai ốm thì đi thăm, lãnh đạo đi công tác thì mình đặt vé… ha ha anh chính là quản gia của đơn vị, chẳng có thành tích gì mà lại xoay mòng mòng như con gụ.
- Anh cứ khiêm tốn, công việc này của anh người ta thích lắm đấy, có cô bé nào yêu thầm anh không? – Gia Hàng nháy mắt ranh mãnh.
Lạc Gia Lương cười hì hì chỉ vào mình:
- Người như anh