Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

, tỉa tóc, ngay cả móng tay cũng không tha, quá trình này, Gia Hàng dùng một từ để hình dung: chà đạp. Trong lúc chà đạp, cô thư ký mua cho cô một bộ lễ phục màu đen, nói là xét đây là lần đầu tiên cô mặc, nên đã chọn bộ bảo thủ nhất, không hở vai hở lưng, dài chấm đầu gối, giày đi cùng chỉ cao năm phân, bởi vì dáng cô cao.
Gia Hàng chỉ cười không đáp, không thèm liếc nhìn bộ quần áo.
- Cô Gia, cô có yêu cầu gì đặc biệt không? – Cô thư ký phát run vì nụ cười của cô. – Có phải cô sợ bị lạnh không? Phỏng vấn thực hiên ở khách sạn Lam tinh sáu sao, bên trong ấm áp như mùa xuân, chúng ta ra cửa là vào xe, trong xe cũng rất ấm.
- Lạnh một chút tôi cũng chịu được, nhưng cô cảm thấy tôi đi đôi giày thủy tinh kia vào rồi thì còn đi đường được hay không?
- Mới đầu sẽ không quen, đi vài bước là ổn thôi.
- Tôi không có năng khiếu ấy. – Chuyện vô nhân đạo như vậy, Gia Hàng quyết cự đến cùng. – Chẳng phải là chỉ chụp vài tấm ảnh thôi sao, tôi ngồi chụp là được rồi, bảo họ đừng có chụp vào chân.
Cô thư ký bối rối:
- Cô Gia, như thế trông tổng thể kỳ cục lắm.
- Nhìn vài cái là quen thôi. – Gia Hàng nở nụ cười nhân thủ vô địch.
Thợ trang điểm chỉ trang điểm rất nhẹ cho Gia Hàng, da cô căng mọng, trắng ngần, chỉ thêm một chút phấn đã long lanh rực rỡ. Khi tất cả đã xong xuôi, thợ trang điểm bảo Gia Hàng nhìn vào trong gương, cô cất tay, cô không có hứng thú với sản phẩm đã đóng gói.
Buổi trưa ăn cơm ở Trì Sánh, cô thư ký cứ nhìn chằm chằm Gia Hàng, sợ cô làm hỏng lớp trang điểm. Cơ, cũng không được ăn quá no, nếu không lát nữa mặc lễ phục sẽ lộ bụng.
Lúc vào nhà vệ sinh vừa khéo gặp Mạc Tiểu Ngải. Tiểu Ngải sững sờ đến ngơ ngẩn, có điều dưới ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của Gia Hàng, cô nàng biết điều không phát biểu quá nhiều.
Tiểu Ngải kéo Gia Hàng sang một bên:
- Tiêm vacxin cho cậu đây, Ninh Mông đã bán tiệt số điện thoại và địa chỉ của cậu cho Chu sư huynh rồi, đến lúc đó đừng có mà vu oan cho mình. Chu sư huynh đến tìm nó, nó mê giai, đầu óc sôi lên, cái gì cũng nói.
Gia Hàng thản nhiên như không:
- Không sao, gặp thì ăn với nhau bữa cơm, mình bây giờ cũng có thể mời anh ấy một bữa thịnh soạn rồi.
Tiểu Ngải ngập ngừng muốn nói, nhưng chỉ xua tay, tiếp tục đi làm việc.
Buổi chiều Mã Soái phải đi công tác, thư ký và trưởng phòng Quan hệ công chúng cùng Gia Hàng đi tới khách sạn. Trên xe, Thư ký đưa đề cương câu hỏi cho Gia Hàng, Gia Hàng xem qua, phần lớn là những thứ có liên quan đến Lệ nhân hành, có vài chỗ liên quan đến bản thân cô, như đã theo ngành lập trình game được bao lâu rồi, tốt nghiệp đại học nào.
- Biên tập là nam giới à? – Gia Hàng kéo váy xuống phía dưới, khép chặt áo khoác.
Trưởng phòng Quan hệ công chúng tiếp lời:
- Là một nàng gái ế vàng đấy.
Thư ký lườm anh ta:
- Đừng nói mỏ, chủ biên Thành sẽ không vui đâu.
Gia Hàng không quan tâm tới cuộc nói chuyện của bọn họ, cô chỉ đang thương cho đôi chân bị nhét trong tất lụa, ai bảo không lạnh, từ đầu gối trở xuống đã lạnh đến mất hết cảm giác rồi.
Cũng may khách sạn thật sự ấm như mùa xuân. Trên đường đi, những người đi qua cứ liếc cô cười trộm, thư ký và trưởng phòng rất không tử tế mà quay mặt sang chỗ khác.
Gia Hàng mặt không biến sắc tim không loạn nhịp, bước phăm phăm vào bên trong, đôi giày trượt tuyết của cô thì có làm sao, vừa thoải mái vừa ấm áp.
Thành Vĩ và nhiếp ảnh gia đã đến được một lúc, thấy cũng sắp tới lúc, Thành Vĩ ngẩng đầu lên.
Thì ra là người quen, chút căng thẳng nhỏ nhoi trong lòng Gia Hàng hoàn toàn biến mất. “Hi” Cô giơ tay chào, không nhớ ra em gái của Thành lưu manh tên là gì.
Những thứ khiến Thành Vĩ ngỡ ngàng quá nhiều, người đến lại là Gia Hàng, cách ăn mặc khiến người ta dở khóc dở cười của cô, và cả cú điện thoại hôm trước của Trác Thiệu Hoa.
Thì ra là như vậy.
- Chị không nhớ tôi hả, tôi là Gia Hàng. – Gia Hàng tự giới thiệu một cách thoải mái.
Thành Vĩ cố nặn ra một nụ cười mỉm, đưa tay mời về phía sofa:
- Tôi có chút ấn tượng. Đi thẳng từ nhà tới đây à?
- Không, từ công ty tới. – Cô mím môi mỉm cười, để thợ chụp ảnh chụp một tấm chính diện.
Thấy hai người quen nhau, thư ký và trưởng phòng thở phào, ngồi xuống chiếc bàn cạnh đó gọi cà phê, vừa uống vừa đợi.
Hàng mi dài của Thành Vĩ chậm rãi chớp mắt, dùng một giọng nói cực kỳ không chân thành để nói một câu hết sức chân thành:
- Tôi không ngờ người thiết kế Lệ nhân hành lại là cô.
Gia Hàng gãi đầu, vò cho đầu tóc đã sửa sang cẩn thận lại rối bù lên:
- Hì, bất ngờ nho nhỏ, trái đất thật bé nhỏ!
- Chú Trác và dì Âu có biết cô thiết kế trò chơi hay không? – Thành Vĩ lấy bút ghi âm ra thử giọng. Chắc chắn là không biết, đặc biệt là dì Âu, cực kỳ giữ thể diện, thiết kế trò chơi có thể là nghề thanh lịch sao?
- Tôi không trả lời các vấn đề không liên quan đến Lệ nhân hành. – Gia Hàng kéo chiếc tất lụa, không biết là do hơi ấm thổi tới hay là da bị khô, chân cô hơi ngứa ngứa.
Thành Vĩ lại hơi ngẩn ra, dựng thẳng chiếc bút ghi âm:
- Vậy chúng ta bắt đầu thôi!
G