Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2212 lượt.
áo của Gia Hàng cho Trác Thiệu Hoa, rồi đi trước cùng trưởng phòng. Rất tự nhiên, Gia Hàng và Trác Thiệu Hoa đi cùng nhau.
Không ai hỏi cô về đâu, thủ trưởng chỉ nói, tối nay dì Lữ chuẩn bị một nồi lẩu vịt, mùa đông vừa ăn lẩu vừa ấm người vừa bổ dưỡng, gia vị do thím Đường trộn.
Gia Hàng cũng muốn trở về khu tứ hợp viện, tối qua cô nằm mơ thấy Tiểu Phàm Phàm.
Xe vừa dừng đã nghe thấy tiếng reo mừng của Tiểu Phàm phàm.
- Đừng ngó ngoáy, bên ngoài lạnh lắm, bố vào ngay bây giờ mà. – Thím Đường vội ôm chặt thằng nhóc kích động, sợ nhỡ tay cu cậu sẽ rơi xuống đất.
- Tiểu Phàm Phàm, Heo có ý kiến nha, trong mắt con chỉ có bố thôi sao? – Gia Hàng chu mỏ thò đầu vào.
Tiếng kêu bỗng dưng im bặt, hai chân Tiểu Phàm Phàm vừa giãy vừa đạp, lại còn nở một nụ cười toe toét lấy lòng.
- Hi hi! – Gia Hàng vung hai tay chạy tới, miệng chu ra phía trước.
Tiểu Phàm Phàm vội chu miệng ra, nhưng lại nhào vào không khí.
Gia Hàng thay đổi tần số, thơm lên má cậu bé, mùi em bé vừa mềm vừa ấm, thơm ơi là thơm, cô cứ hôn chùn chụt mãi. Tiểu Phàm Phàm cười khanh khách như hoa sóng rì rào.
- Nhóc thối, cắn con này! – Gia Hàng bỗng ngẩng lên, tóm lấy tay Tiểu Phàm Phàm, vốn định thơm một một cái, nhưng lại thấy không đủ, bèn cắn phập một nhát, muốn nuốt chửng cu cậu vào trong bụng.
Hình như lực khống chế không được tốt.
Tiểu Phàm Phàm đang cười toe toét, nụ cười bỗng từ từ thay đổi, cái miệng nhỏ méo xệch đi đầy tủi thân, nước mắt thánh thót rơi.
- Không được bắt nạt Tiểu Phàm Phàm. – Trác Thiệu Hoa từ phía sau nhấc cổ áo Gia Hàng lên, kéo vào trong lòng.
- Em có bắt nạt nó đâu, em đang thương nó mà. – Gia Hàng cứng đầu bao biện, khẽ vuốt ve dấu răng trên tay cậu nhóc, lòng đầy hối hận.
- Làm gì có ai thương con đến phát khóc?
- Nó mừng quá nên khóc đấy chứ… A, đau! – Gia Hàng ngẩn tò te nhìn dấu răng mới toanh trên mu bàn tay mình, thủ trưởng vừa mới cắn cô.
- Anh cũng chỉ muốn thương em thôi. – Thủ trưởng mặt mày nghiêm chỉnh lườm cái miệng đang méo xệch đi vì ấm ức của Gia Hàng, trông không khác gì Tiểu Phàm Phàm.
Thím Đường là người đã kết hôn, lúc này cũng cảm thấy đỏ mặt tía tai, vội vàng dúi Tiểu Phàm Phàm vào trong lòng Trác Thiệu Hoa:
- Tôi đi giúp dì Lữ nêm nếm đây.
- Anh… cố ý, còn em là vô tình. – Ánh mắt Gia Hàng muốn giết người không dấu vết.
- Có phải tâm trạng bực bội, muốn xả lên người Phàm Phàm không?
Tim Gia Hàng nghẹn lại, một cảm xúc kỳ lạ như một cái chai đầy nước trên tay, không cẩn thận đổ ra tung tóe:
- Em là người như thế sao? Nếu anh cảm thấy em như vậy, được, em đi.
Nói xong, cô bỏ đi thật.
Tiểu Phàm Phàm đang mếu máo bỗng cười khanh khách thành tiếng, mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng tiếng cười lại giòn tan thích chí, như thể sợ Gia Hàng không nghe thấy, sẽ bỏ đi một nước.
Như thể đang nói: Cậu không đau, nếu có đau cũng chịu được, chỉ cẩn Heo không đi.
Trác Thiệu Hoa nhìn con trai, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thê lương, anh nhớ đến giấc mơ hôm ấy, Gia Hàng xách hành lý, bỏ đi đầu không ngoảnh lại.
Anh siết chặt Phàm Phàm vào trong lòng, chính là cảm giác này phải không, bất lực và hoang mang.
Đã đi ra tới cửa, Gia Hàng dừng chân, từ từ ngoảnh đầu lại.
Hình ảnh ấy như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim cô: thủ trưởng ôm Phàm Phàm, Phàm Phàm cười trong nước mắt, thủ trưởng thâm trầm như núi.
Tim, trong nháy mắt bỗng đau đến mềm đi, xót xa.
Cô gần như là hung dữ giằng lấy Phàm Phàm:
- Xin lỗi Tiểu Phàm Phàm, Heo không ngoan, Heo xấu xí, Tiểu Phàm Phàm là người tốt.
Tiểu Phàm Phàm ê a như hiểu lời cô nói, cái miệng mấp máy như trả lời.
Trác Thiệu Hoa thở dài, xoa đầu cô:
- Anh cũng xin lỗi, vừa rồi chỉ nói đùa thôi, nhưng vô duyên quá.
- Không có, tại em chuyện bé xé ra to. – Cô ngượng ngịu dụi đầu vào bụng Phàm Phàm, thôi xong, chẳng còn mặt mũi nào gặp ai.
- Vậy chúng ta tha thứ cho nhau nhé, đi tắm đi, thay bộ quần áo thoải mái vào, lát nữa ăn lẩu! Nói thật nhé, anh không thích bộ này lắm đâu.
Màu đen quá buồn tẻ, không hợp với khí chất thanh tân của Gia Hàng.
Gia Hàng không trả Tiểu Phàm Phàm lại cho thủ trưởng mà bế thẳng vào phòng dành cho khách. Cô cảm thấy lúc này mà rời khỏi Tiểu Phàm Phàm dù chỉ một giây, cũng là vô cùng tàn nhẫn.
- Tiểu Phàm Phàm, nhắm mắt lại, không được nhìn trộm nhé.
Cô không tắm, nhanh nhẹn cởi váy ra, thay bộ đồ mặc lúc sáng. Tiểu Phàm Phàm nằm trên giường, khua chân múa tay, mắt tròn xoe.
Thay quần áo xong, một lớn một bé hôn hít chán chê rồi hí hửng ra phòng ăn ăn lẩu. Lúc ăn lẩu, Trác Thiệu Hoa nói với thím Đường, tối nay Phàm Phàm ngủ với thím, anh có việc bận.
Thím Đường và dì Lữ đưa mắt nhìn nhau cười tít, luôn mồm nói được.
Tưởng anh phải làm thêm, Gia Hàng không hỏi nhiều. Cô muốn hùng dũng xung phong nói muốn ngủ với Phàm Phàm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi, ngủ trên đất chẳng dễ chịu chút nào.
©STE.NT
Ăn xong, Trác Thiệu Hoa vào thư phòng, thím Đường bế Phàm Phàm đi uống sữa. Gia Hàng về phòng mở máy tính, vào trang duniang[