Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.
ành tâm điểm của mọi người.
- Làm sao bây giờ? – Thành Vĩ sốt ruột loay hoay. Cũng may Thiệu Hoa không ở đây, nếu không thì thật mất mặt.
Bóng người như họa chút tình chẳng mang (1)
Trác Thiệu Hoa có mặt, đi thẳng từ Bộ tới, không kịp thay quần áo.
Lệ nhân hành là bước khởi điểm trong cuộc đời sự nghiệp của Gia Hàng, anh không muốn bỏ lỡ bất kỳ một thời khắc quan trọng nào của cô.
Đang định hỏi thăm buổi phỏng vấn của tạp chí Lệ nhân trang ở đâu, bỗng phát hiện ra mọi ánh mắt trong đại sảnh đều dồn về một phía, anh cũng nhìn theo.
Vậy cũng tốt, đỡ phải hỏi thăm. Gạt đám người ra, đi thẳng tới đó.
- Cực kỳ hợp thời trang, cực kỳ tâm lý. – Cô phóng khoáng hất mái tóc dài chấm vai, mỉm cười, coi như đây là cửa ải trong game thôi.
- Lệ nhân hành muốn không nổi cũng khó.
- Đương nhiên, em đã không nề cái mệnh bạc này mà.
Đây gọi là cửa gì nhỉ, cửa sau lưng? Cửa tất lụa?
Họ nhìn nhau cười.
Thư ký và trưởng phòng Quan hệ công chúng hoảng hốt cầm áo khoác của Gia Hàng chạy tới, chuẩn bị chữa cháy.
- Cám ơn! Để tôi. – Thủ trưởng đưa tay ngăn họ lại, cầm chiếc áo khoác, tiến lên khoác lên người Gia Hàng. Một tay cầm vạt áo trước, tay kia khóa trên eo cô, tư thế thân mật mà tao nhã. Tiếp đó, anh xoay người lịch sự cười với Thành Vĩ:
- Xin biên tập Thành đợi một lát, tôi đưa Gia Hàng đi chỉnh đốn lại.
Nụ cười kia hoàn toàn thể hiện được khí chất bao dung tới cảnh giới cao nhất của một vị thiếu tướng.
Biên tập Thành? Khóe miệng Thành Vĩ run rẩy, không cười nổi.
Sự ngưỡng mộ của quần chúng xem kịch trong đại sảnh giờ như biển khơi không bờ bến, ngày đêm không ngừng chảy xiết.
- Xin cho chúng tôi một phòng. – Trác Thiệu Hoa nói với nhân viên lễ tân.
Cô nhân viên lễ tân như bị thôi miên, hoàn toàn quên mất nhiệm vụ chính, hỏi một câu hết sức tọc mạch:
- Hai người là quan hệ gì?
- Cô ấy là vợ tôi.
Bây giờ Gia Hàng mới thực sự cảm thấy mất mặt, cảnh tượng này hệt như cắt ra từ một bộ phim thần tượng Hàn Quốc, cô không cẩn thận vẫn trở thành nữ chính chim sẻ hóa phượng hoàng.
- Khách sạn chúng tôi có phòng nghỉ ngơi dành cho quý khách thay đồ, nếu hai người không cần nghỉ lại, có thể xem xét thêm. – Nhân viên lễ tân rất chu đáo.
- Cảm ơn, vậy cho chúng tôi một phòng, mang cho chúng tôi mượn một ít kim băng và một đôi tất.
- Mời anh chị qua bên này. – Quản lý đại sảnh đích thân tới phục vụ.
Dưới ánh mắt dõi theo cả quãng đường, cửa phòng nghỉ đã mở, sau đó đóng lại. Quản lý đại sảnh cung kính đứng ở bên ngoài. Một lát sau, cửa lại mở ra một lần nữa.
Trác Thiệu Hoa một tay cầm áo khoác của Gia Hàng, một tay dắt tay cô. Đôi tất rút chỉ đổi thành đôi mới, váy tạm thời dùng kim băng cài lại, một chiếc áo len nam khoác hờ hững phía sau, vừa vặn che hết cảnh xuân, tạo cảm giác như đang cùng chồng thảnh thơi dạo bước trong công viên sau một ngày bận rộn.
Mắt Thành Vĩ hoa hết cả lên, nhếch nhác thảm hại không thể phục hồi, cái áo len kia chắc là Thiệu Hoa vừa cởi ra, vẫn còn mang theo hơi ấm của anh, cứ như vậy mà đưa cho con heo kia.
Đau đớn tan nát cõi lòng, cũng chỉ đến thế.
Trác Thiệu Hoa đưa Gia Hàng tới bên sofa:
- Làm việc cần phải có đạo đức nghề nghiệp, không thể chỉ vì một chút tâm trạng mà ngang ngược, phải để ý đến cảm nhận của người khác. Anh ngồi bên kia đợi em. – Anh chỉ chiếc bàn bên cạnh chậu cây.
Gia Hàng ngoan ngoãn gật đầu. Thực ra vừa rồi trong phòng nghỉ cô chỉ nói đùa là bị người ta bắt nạt, cô phải ra ngoài đánh trả, thủ trưởng chẳng nói lời nào.
Cô sẽ không ấu trĩ như vậy, muốn báo thù cũng phải đợi lúc không có mặt thủ trưởng, nói gì thì thủ trưởng và tên Thành lưu manh kia cũng là bạn nối khố, dù thế nào cũng vẫn phải nể mặt. Nhưng mà, cô đã nhớ mặt bà chị Thành Vĩ kia rồi.
Có lẽ lúc ở trong nhà vệ sinh, khi cô đỡ Thành Vĩ ngã, chị ta đã gài cô. Tất dùng móng tay cào rách, còn khóa kéo là dùng bấm móng tay đúng không? Rất gọn gàng, rất chuyên nghiệp.
- Biên tập Thành, chúng ta tiếp tục thôi, đừng để đồng nghiệp của chị và đồng nghiệp của tôi đợi quá lâu.
Còn cả thủ trưởng nữa, cô cố tình quay sang phía thủ trưởng nở một nụ cười.
Thủ trưởng nháy mắt với cô.
Trong mắt Thành Vĩ, đó chính là liếc mắt đưa tình. Tâm trạng vốn đã hỗn loạn, hoàn toàn không tìm lại được cảm giác phóng vấn. Đành phải cầm đề cương đã chuẩn bị lên, máy móc hỏi và đáp.
Cũng may Gia Hàng hết sức hợp tác.
Anh thợ chụp ảnh đi cùng cứ cau mày mãi, người có mắt ai cũng nhận ra được Thành Vĩ hết sức không tập trung. Thư ký và trưởng phòng Quan hệ công chúng của công ty Trì Sánh ngồi bên cạnh đều đen mặt, vừa xoay người đi là thư ký đã gọi điện kể tội với Giám đốc Mã.
Cuộc phỏng vấn kết thúc một cách vội vàng, lúc từ biệt, Thành Vĩ không chào Trác Thiệu Hoa.
Ra khỏi khách sạn, trời đã tối.
Mấy ngọn đèn chùm pha lê dạng tia bên ngoài khách sạn lung linh tỏa sáng, hắt từng chùm lên mặt đất, mặt đất cũng như đang nở hoa.
Cô thư ký đưa túi quần