Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/585 lượt.
nh bao quanh cơ thể anh, còn bóng cô phản chiếu trên nền đá hoa cương, trông càng thêm đơn độc.
Ngày hôm sau Đỗ Hiểu Tô đi làm mới biết tình hình động đất nghiệm trọng thế nào, bởi hôm trước khi cô về đến nhà liền lăn ra ngủ ngay, không xem ti vi cũng chẳng lên mạng. Trên MSN xuất hiện thông tin khiến mọi người đều hoảng sợ, các trang mạng liên tục đưa tin về tình hình động đất, nhiều người không kìm được nước mắt. Công việc trong công ty tạm ngưng lại, các đồng nghiệp đều chủ động quyên góp, Đỗ Hiểu Tô cũng quyên một tháng lương, sau đó đến lúc nghỉ trưa thì cùng đồng nghiệp đi hiến máu. Cách lần trước hiến máu chưa đến nửa năm, nhưng cô biết rõ nhóm máu của mình hiếm gặp, trong suy nghĩ của cô cũng chỉ muốn cứu thêm một người, dù là thêm một người cũng được.
Không tìm thấy xe hiến máu, đột nhiên lúc đó Thiệu Chấn Vinh gọi điện thoại đến, lúc này có lẽ là khi anh trực ca sáng.
"Hiểu Tô", giọng anh vô cùng gấp gáp: "Bệnh viện của anh nhận được lệnh phải tổ chức đội cứu hộ đến Tứ Xuyên. Lúc nãy anh đăng ký rồi, bây giờ có thông báo bọn anh trưa nay xuất phát", dừng một lát, anh tiếp, "Đợi anh quay lại, chúng ta nói chuyện tiếp, được không?".
Trái tim cô bỗng trĩu nặng, nghe nói dư chấn còn kéo dài, vội vã nói: "Anh chú ý an toàn".
"Anh biết", trong ống nghe lẫn nhiều tạp âm, có lẽ là đang ở trong hội trường, cũng có thể ở ngoài, "Anh biết", anh dừng một lát rồi nói: "Tạm biệt".
Anh không hồi âm lại cho cô, có thể do tín hiệu không tốt, có thể là do quá bận. Tin tức nói rằng có nhiều nhân viên cứu hộ không ngại vất vả đến những nơi xa nhất, trên màn hình là rất nhiều bộ đội cứu hộ trải áo ngủ bên đường, bác sĩ và y tá cũng không dừng bước. Có lẽ anh mệt quá, bận phẫu thuật, bận cấp cứu, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có... Cô đợi đến nửa đêm, cho đến cuối cùng tay cầm điện thoại ngủ thiếp trên ghế.
Sáng hôm sau vừa đi làm, ông chủ liền cho người tìm cô: " Công ty Vũ Thiên vừa gọi điện, bảo cô phải đến đó một chuyến".
Cô thoáng sững người.
Ông chủ dặn dò: " Công ty Vũ Thiên là khách hàng quan trọng của chúng ta, cô đi ngay đi, cố gắng đừng để lỡ việc".
"Vâng."
Muốn đến cao ốc văn phòng của Vũ Thiên phải qua sông, mất khoảng một giờ đồng hồ đi đường mới đến nơi. Vào thang máy lên lầu, tiếp tân xác nhận cô có hẹn trước nên gọi điện thông báo: "Thư ký Thiệu, cô Đỗ bên Bác Viễn đến rồi", đầu dây bên kia nói gì đó, tiếp tân gác điện thoại nói, "Cô Đỗ, cô có thể lên trên rồi".
Trông khí thế thật hoành tráng, cửa sổ lớn nhìn thẳng ra bờ sông, phong cảnh thu gọn trong tầm mắt. Từ nơi này nhìn xuống, con sôn trông giống như một dải lụa trắng, những tòa cao ốc bên sông cũng thu nhỏ lại, trở nên xa xôi. Ánh nắng trong vắt, cả thành phố như được dát vàng tỏa ra sự phồn hoa thoát tục. Còn cô vốn chẳng có tâm trí đâu mà ngắm cảnh, chỉ theo sát thư ký Thiệu đang dẫn mình vào phòng khách.
Thư ký Thiệu khách sáo nói với cô: " Cô Đỗ xin đợi một lát, Lôi tiên sinh sẽ đến ngay".
Tuy đã chuẩn bị tư tưởng nhưng khi gặp lại Lôi Vũ Tranh cô vẫn lúng túng đứng lên.
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng anh ta, lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào anh ta, phát hiện anh ta có nét rất giống Thiệu Chấn Vinh. Chỉ có một điểm duy nhất là không giống, có lẽ là đôi mắt, đôi mắt của Thiệu Chấn Vinh giống như nước hồ sâu mà ấm áp, còn ánh mắt anh ta lại giống biển cả khiến người ta có cảm giác không tài nào nắm bắt được.
Cô hít một hơi sâu, như biết rõ sẽ phải đối diện với cái gì.
"Cô Đỗ, mời ngồi."
Anh ta rất khách sáo, nhưng cô vẫn đợi anh ta ngồi xuống trước, mới cẩn thận ngồi trên sofa.
Dáng vẻ anh ta rất thoải mái, không giống như vẻ đáng sợ tối hôm đó, giống như hai người hoàn toàn khác nhau, có cả vẻ ôn hòa của Thiệu Chấn Vinh cùng sự nho nhã: "Cô Đỗ, tôi vốn muốn hẹn cô ra ngoài nói chuyện, nhưng nghĩ đến nơi này sẽ an toàn, tôi nghĩ cô cũng không mong muốn có người biết được chúng ra gặp mặt".
Cô vẫn im lặng lắng nghe.
"Rõ ràng tôi đã đánh giá thấp vị trí của cô trong lòng Chấn Vinh, nhiều năm qua tôi chưa bao giờ thấy nó buồn rầu như vậy. Chuyện này tôi cũng không định cho bố mẹ biết, mà cô Đỗ cũng không muốn làm lớn chuyện. Cho nên nhân lúc Chấn Vinh không có mặt, tôi muốn nói chuyện rõ ràng với cô."
"Lôi tiên sinh..."
Anh ta ngắt lời cô: "Cô Đỗ là người thông minh, nên hiểu rằng gia đình chúng tôi tuy rất thoải mái nhưng yêu cầu duy nhất của bố mẹ tôi dành cho đối tượng kết hôn của con cái là trong sạch. Tôi không muốn gia đình mình biến thành trò cười, cũng không mong muốn Chấn Vinh bị tổn thương. Cho nên tôi nghĩ rằng cách giải quyết tốt nhất cho việc này vẫn là đề nghị ban đầu của tôi với cô - rời xa Chấn Vinh".
Cô khó khăn mở lời: "Tôi...".
"Ra nước ngoài du học thì sao, cô Đỗ? Cô thấy hứng thú với trường đại học nào? Wellesley? Mount Holyoke? Hay là Columbia University?"
"Lôi tiên sinh..."
"Cô Đỗ, sự kiên nhẫn của tôi có hạn", mười ngón tay anh đan vào nhau, thể hiện rõ vẻ thờ ơ,