Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/592 lượt.
t mạch hết mọi chuyện, rồi thêm vào: “Nếu công ty cho phép tôi nghỉ phép, tôi lập tức đi ngay, nếu công ty không cho phép… tôi chỉ đành thôi việc”.
Dù sao Lôi Vũ Tranh đã có ý định không cho cô tiếp tục theo nghành này nữa, cô cũng không lưu luyến gì.
Nếu có thể đi, tuy không có cơ hội gặp được Thiệu Chấn Vinh nhưng cũng có thể cùng anh đứng dưới một bầu trời, cùng hít thở một bầu không khí. Quan trọng nhất là có thể giúp được chút gì đó cho các nạn nhân, cho dù chịu vất vả cô cũng chịu được.
Phó tổng giám đốc hơi ngạc nhiên: “Cô Đỗ, cho dù là nghỉ phép bình thường, cô vẫn phải xin phép công ty từ ba tháng trước đó. Có điều…’, phó tổng giám đốc nhanh chóng mỉm cười: “Trường hợp đặc biệt phải giải quyết riêng đúng không? Cô đi đi, chúng tôi xem như cô nghỉ phép”.
Cô cảm động không biết nói gì, chỉ đành lặp đi lặp lại câu “Cảm ơn”. Phó tổng giám đốc lại nói: “Bây giờ dư chấn vẫn còn, cô là phụ nữ đi phải cẩn thận”.
Cô dường như chỉ biết nói hai từ cảm ơn.
Cấp trên là Ninh Duy Thành cũng rất ủng hộ, lập tức sắp xếp nhên viên nhận lại việc của cô, thoải mái nói: “Cô yên tâm đi đi, chú ý an toàn”.
Cô chạy đi mua rất nhiều thực phẩm và thuốc men, nếu tất cả có thể mang đi, có thể chia cho nạn nhân cũng tốt. Cô dành chút thời gian gọi điện cho Trâu Tư Kỳ, nhờ cô bạn giúp mình giấu cha mẹ. cô mua đủ đồ dùng, mang theo bao lớn bao nhỏ chạy ra sân bay, lúc này cũng gần đến giờ máy bay cất cánh. Cô tìm được người quen của Lão Mạc, lên máy bay một cách thuận lợi.
Chuyến bay khoảng hai giờ, trên máy bay đếu là nhân viên y tế chuyên nghiệp, mọi người ai nấy đều im lặng, gần như không ai nói chuyện. Đỗ Hiểu tô say máy bay nhẹ, cũng có thể là do căng thẳng, chỉ đành cố nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không nằm mơ, chỉ ngủ một lát, có lẽ mười phút, có lẽ chỉ vài phút, có lẽ cũng chỉ vài giây. Thời tiết rất xấu, máy bay bay vào không phận Tứ Xuyên thì chìm trong mây mù, sau đó lại đến phía trên sân bay Song Lưu, bị kẹt trên không nên không thể không lái vóng quanh mười mấy phút. Thành Đô đang mưa, cũng may khi hạ cánh khá thuận lợi.
Xuống máy bay, Đỗ hiểu Tô mở điện thoại, tín hiệu cũng bình thường. Cô thử gọi cho Thiệu Chấn Vinh, nhưng điện thoại của anh đang nằm ngoài vùng phủ sóng, cô đành nhân lúc chờ lấy hành lý gửi tin nhắn cho anh. Anh không trả lời, có thể không nhận được tin, cũng có thể là đang bận. Đỗ Hiểu Tô lại gửi tin nhắn cho Lão Mạc báo cô đã đến nơi bình an. Trong phòng chờ rất ồn, khắp nơi đều là tình nguyện viên và nhân viên cứu trợ, mọi người đều đang đợi hành lý. Cuối cùng cô nhìn thấy túi của mình trên băng chuyền, khó khăn kéo xuống, đột nhiên bên cạnh có người đưa tay ra, giúp cô nhấc lên xe đẩy, cô liên tục cảm ơn. Người kia nhìn thấy túi xách của cô toàn thuốc và mì ăn liền, thế nên hỏi cô: “cô có phải là tình nguyện viên không?”, cô hơi ngần ngại đáp: “không phải, tôi là phóng viên”.
Người kia cười rất ôn hòa: “Không có gì, như nhau cả”.
Đúng vậy họ đều giống nhau, đến đây làm những việc bản thân có thể làm, cố gắng hết sức mình.
Tình trạng ở Thành Đô khá hơn nhiều so vời tưởng tượng của cô, trật tự thành phố đã được lập trở lại. Tuy khắp nơ vẫn thấy đầy lều bạt nhưng giao thông đã khôi phục lại như bình thường, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy xe cấp cứu chạy như bay ngang qua. Tòa soạn có chi nhành ở Thành Đô, các phóng viên đều đi tuyến trên, chỉ còn một biên tập ở lại. Cô đến gặp biên đó, không ngờ vừa vào chưa được bao lâu thì gặp dư chấn. Đỗ Hiểu Tô cảm thấy căn phòng lắc lư mấy giây, cô giật mình sợ hãi nhưng biên tập kia lại khá trấn tĩnh: “Lắc qua, lắc lại rồi cô sẽ quen thôi”.
Trước mắt muốn đến những nơi gặp nạn nghiêm trọng vẫn còn rất khó khăn, phần lớn các con đường đều bị hư hỏng, có không ít các nhân viên cứu hộ mạo hiểm vượt núi vào trong.
“Lại mưa rồi, thời tiết xấu quá”, biên tập nói: “Mưa sẽ dễ lở đất, càng tệ hơn”.
Không tìm được xe, biên tập nghĩ rất nhiều cách, trời tối dần, lúc này dù có tìm được xe củng không an toàn, cô không thể không ở lại Thành Đô. Đỗ Hiểu Tô gọi điện cho Lão Mạc nói ngắn gọn tình hình ở đây, Lão Mạc lại rất khoan dung, còn an ủi cô: “Không sao, ngày mai nghĩ cách cũng được, tin tức quan trọng, nhưng an toàn quan trọng hơn”.
Cô mang theo máy tính, phát hiện mạng ở khách sạn hoạt động, thế là lên mạng tra thử vị trí của những nơi gặp nạn nghiêm trọng, cùng những báo cáo vô cùng quan trọng mà các phóng viên khác mạo hiểm theo nhóm cứu hộ vào trong gửi về. Cô càng nhìn càng sợ, số người chết mỗi người một tăng, nhìn những tấm ảnh mới nhất cô chợt thấy trong người khó chịu. Lúc đó cô mới nhớ ra mình chưa ăn cơm tối, nhưng lúc này cũng muộn quá rồi, cô cũng không muốn ăn gì, nên đành tắt máy tính, ép mình đi ngủ.
Bên ngoài trời vẫn mưa, cô dần ngủ thiếp đi. Cô nằm mơ rất nhiều nhưng chỉ là những đoạn ngắn ngủi, cô nửa tỉnh nửa mê, đến khi tỉnh lại thấy mình đã toát mồ hôi lãnh đầy người. Có lẽ vì thay đổi hoàn cảnh, nên ngủ không được yên giấc, cuối cùn