Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/593 lượt.
"Hiện giờ cô làm việc cho Bác Viễn, một công ty thiết kế kiế trúc. Còn tôi lại rất có ảnh hưởng trong ngành này, có thể là vượt ngoài sự tưởng tượng của cô. Nếu tôi nhớ không lầm, cha cô chỉ còn hai năm nữa là về hưu, mẹ cô cũng chỉ còn vài năm, đến lúc đó họ có thể yên ổn qua tuổi già...".
Cô không tự chủ đứng lên, tay siết chặt: “Lôi tiên sinh, nếu Chấn Vinh biết hết mọi chuyện, anh ấy muốn rời bỏ tôi, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì. Bởi vì tôi làm sai, anh ấy không tha thứ cho tôi là đúng, nhưng nếu Chấn Vinh muốn tha thứ cho tôi, dù chết tôi cũng không từ bỏ, vì tôi thật lòng yêu anh ấy”.
Lôi Vũ tranh dựa người trên sofa, bình thản bật cười. Đỗ Hiểu Tô phát hiện khi anh ta cười trên má còn có lúm đồng tiền ẩn hiện, nhưng nhạt hơn Thiệu Chấn Vinh. Vì nụ cười của anh ta như có như không, nó giống như cơn gió trên mặt, trong tích tắc đã biến mất.. Anh ta cười như không, hỏi lại: “Cô Đỗ, cô không thấy xấu hổ sao?”.
“Tôi không thấy xấu hổ, Lôi tiên sinh, anh dường như có được tất cả mọi thứ trên thế gian này, quyền lực, địa vị, tiền tài… cũng như anh đã nói, thế gian này những việc anh không làm được rất ít. Nhưng khi anh uy hiếp tôi không cảm thấy xấu hổ, tại sao tôi phải xấu hổ? Đúng ban đầu tôi hồ đồ, sau chuyện đó tôi hối hận, tôi rời bỏ, anh dựa vào cái gì mà cho rằng tôi là người phụ nữ không đàng hoàng? Tôi làm sai, tôi không có ý định tha thứ cho mình. Nhưng nếu Chấn Vinh thứ thứ, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để tiếp tục yêu anh ấy. Tôi hối hận vì mình không thẳng thắn với anh ấy,tôi thật sự rất hối hận, cho dù anh ấy không tha thứ cho tôi. Đáng tiếc rằng thời đại mà đánh mất trinh tiết phải bị nhốt vào lồng quen đã qua từ lâu. Lôi tiên sinh, nói đến trinh tiết, tôi cho rằng anh không có tư cách chỉ trích tôi. Anh và gia đình anh có thể yêu cẩu tôi hoàn hảo trong trắng, còn vợ tương lai của anh thì sao? Cô ấy liệu có đủ tư cách yêu cầu anh giữ mình trong sạch, không có chút quna hệ giới tính nào trước khi kết hôn? Cho nên anh không có tư cách chỉ trích tôi, người duy nhất có thể làm điều đó, chỉ có mình Chấn Vinh. Chuyện giữa tôi và anh xảy ra trước khi tôi quen biết Chấn Vinh, còn Chấn Vinh cũng thẳng thắn nói rằng truốc đây cũng đã từng sống chung với bạn gái ở Anh, chỉ vì sau này tính cách không hợp nên chia tay. Cho đến ngày hôm nay, những kiến thức tôi được dạy, cho tôi biết rằng trong quan hệ tình cảm thì nam nữ là bình đẳng. Sau khi quen biết Chấn Vinh, tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với anh ấy, tôi một lòng một dạ yêu anh ấy, cho nên tôi cảm thấy không có gì đáng xấu hổ.”
Anh ta nheo mắt như đang đánh giá cô, sau cùng nói: “Cô Đỗ, cô không có thành ý giải quyết sự việc này?”.
“Nếu anh cảm thấy tôi không xứng đáng với Chấn Vinh, anh có thể trực tiếp đi nói với Chấn Vinh rời bỏ tôi, chứ không phải ngồi đây uy hiếp tôi bằng gia đình tôi.”
Anh ta gật đầu tỏ vẻ khen ngợi: “Dũng cảm, rất đáng khen!”.
Còn cô đứng ở đó, dáng thẳng tắp như một mũi tên, ánh mắt dõi thẳng nhìn anh ta. Anh ta đột nhiên phì cười “Thật ra tôi rất muốn biết, nếu như Chấn Vinh quay về, xác định sẽ chia tay với cô, cô sẽ có dáng vẻ thế nào”.
“Đó là chuyện giữa tôi và anh ấy, chỉ cần là do anh ấy lựa chọn, tôi đểu có thể chấp nhận. Có lẽ tôi sẽ đau khổ, có lẽ sẽ chán nản một thời gian, cũng có thể cả đời này tôi sẽ không yêu một ai khác nữa, nhưng tôi đã yêu anh ấy. Dù sao tôi cũng cảm thấy rất hạnh phúc, dù sao tôi cũng biết yêu là gì. Còn anh, Lôi tiên sinh, anh chưa từng trải qua, cũng sẽ không thể hiểu được.”
Cô để lộ nụ cười đầu tiên trong mấy ngày gần đây: “Đây là tầng năm mươi mốt, đứng ở một nơi cao thế này, Lôi tiên sinh, tôi tưởng tầm nhìn của anh phải hơn người khác”, cô khẽ nghiêng người: “Tạm biệt”.
Bước vào thang máy cô mới phát hiện hai má nóng bừng. Cô sờ mặt mình, không ngờ bản thân cùng một lúc nói ra nhiều lý luận như vậy, nhưng chỉ cần nghĩ đến Chấn Vinh, nghĩ đến anh bảo cô chờ, cô cảm thấy không có gì đáng sợ, không sợ gì cả, bởi anh nói cô đợi, cô nhất định sẽ đợi anh về.
Khi điện thoại reo cô còn tưởng mình nghe lầm, nghĩ đó là Thiệu Chấn Vinh, cô vội vàng lấy điện thoại ra, thì ra là Lão Mạc. Lão Mạc vẫn ăn to nói lớn như trước, ngay câu đầu tiên đã hỏi ngay: “Đỗ Hiểu Tô, đi vùng gặp nạn không?”.
Câu hỏi này khiến cô ngẩn người, Lão Mạc tiếp tục nói: “Không đủ người, ở toàn soạn ngoài trực ban ra tất cả đều đi rồi, nhưng vẫn còn mấy thôn nhỏ chịu thiệt hại nặng chưa có người đến. Lão Lý đang ở Bắc Xuyên lo lắng sốt ruột, Hạ Minh lại bị kẹt ở Thanh Xuyên! Tô muốn nhận được báo cáo cụ thể! Buổi chiều sẽ có một máy bay cứu nạn đi, tôi đã nhờ người tìm một chỗ, tòa soạn lần này thật sự không tìm được người. Cô đi không? Nếu muốn đi thì nói nhanh, không được tôi tìm người khác”.
“Toi đi, tôi đi” Cô không kịp suy nghĩ, vội đáp: “Đương nhiên là đi!”.
Lão Mạc rất dứt khoát: “Vậy cô tự chuẩn bị nước và đồ ăn, đừng làm gánh nặng của người dân”.
“Biết rồi biết rồi.”
Cô gác điện thoại sau đó gọi thẳng về công ty, tìm phó giàm đốc bên quản lý nhân lực, nói mộ