Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/609 lượt.

t đầu thắt lại.
Đó là người em trai anh yêu thương nhất, là người thân thiết nhất của anh.
Cơn sốt hạ dần, lúc y tá đến rút kim truyền nước thì cô tỉnh lại. Nhìn thấy hình bóng quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc, cô gần như kinh ngạc kêu lên, nhưng sau đó nhận ra đó không phải Chấn Vinh, không phải Thiệu Chấn Vinh của cô.
Tay cô vẫn đang nắm áo anh, vội vàng buông ra, bộ dạng giống như một đứa trẻ vừa làm sai điều gì.
Lặng lẽ buông tay, góc áo sơ mi của anh đã nhăn nheo, cũng chẳng biết cô đã níu nó bao lâu rồi.
“Cảm ơn”, giọng cô khản đặc, miệng đắng ngắt, sau khi sốt cao đầu lưỡi tê cứng, nói chuyện cũng không được lưu loát.
Anh không nói gì, quay người bước đi mất hút.
Cô ốm hơn một tuần, hằng ngày đều phải truyền dịch nên không có cách nào bám theo anh được nữa. Khi hết sốt, bác sĩ vẫn giữ cô lại bệnh viện thêm hai ngày nữa.
Lúc đưa cô vào viện, anh đã nộp một ngàn tệ tiền viện phí. Hôm nay truyền dịch xong, cô liền đến tòa cao ốc của Vũ Thiên, chờ trả tiền cho anh.
Mãi đến hơn sáu giờ tối mới thấy xe anh chạy ra, cô đưa tay ra muốn chặn nhưng bảo vệ đã vội chạy lại kéo cô sang một bên, để cô chỉ còn biết thẫn thờ nhìn xe anh chạy mất.
Cô đến biệt thự của anh chờ một tiếng đồng hồ, không thấy xe anh, có lẽ anh đã về khu căn hộ. Ở thành phố này anh có mấy chỗ khác nhau, cô ngày ngày theo sau anh nên biết hết.
Cô muốn trả lại tiền cho anh nhưng chưa có cơ hội tiếp cận, cũng chẳng có cơ hội nhìn thấy. Không còn cách nào khác, cô đành cho tiền vào phong bì gửi chuyển phát nhanh đến Vũ Thiên.
Cô biết anh vốn không để tâm đến một ngàn tệ đó, nhưng cô vẫn nên trả lại. Cô cũng biết, hôm đó anh vì nể mặt Chấn Vinh nên mới đưa cô đến bệnh viện. Sống mũi cay cay, dù Chấn Vinh không còn nữa nhưng cuộc sống của cô vẫn chỉ có mình anh. Chấn Vinh là niềm an ủi lớn nhất đời cô, chỉ vì cô không có phúc phận nên không giữ anh ở lại trần gian được.
Trời đất rộng lớn nhưng Thiệu Chấn Vinh của cô đã không còn nữa.
Đỗ Hiểu Tô không ngờ phong bì một ngàn tệ kia được trả lại nguyên vẹn, chữ ký của người gửi rất đẹp, là tên một người phụ nữ, “Thiệu Uyển Đinh”, thư ký của Lôi Vũ Tranh.
Đỗ Hiểu Tô lật qua lật lại phong bì mấy lần, sau cùng mở ra. Bên trong không chỉ một ngàn tệ, mà còn có cả một chiếc chìa khóa.
Móc chìa khóa là một cái thẻ rất đẹp, bên trên có in logo của Vũ Thiên, mặt sau có dòng chữ “Khu cao ốc hạng nhất chào đón bạn” và số hiệu nhà.
Khi ấy, mọi suy nghĩ Đỗ Hiểu Tô cơ hồ biến mất. Từ khi Thiệu Chấn Vinh ra đi cô vẫn hay thẫn thờ như thế. Bác sĩ nói vì cô có tâm lý chạy trốn hiện thực nên mới xuất hiện tình trạng này.
Nhưng đúng là không uổng công, mong chờ lâu như vậy cuối cùng cũng có được chiếc chìa khóa này, dường như cô vẫn cảm thấy mọi thứ thật mơ hồ. Giống như bình thường cô hay mơ gặp Thiệu Chấn Vinh, nhưng khi tỉnh lại thì phát hiện đó là mơ, còn lần này hoàn toàn không phải là mơ.
Tan ca cô không đi taxi mà bắt xe điện ngầm đến khu cao ốc hạng nhất. Khu nhà đã có mấy người dọn đến. Hoàng hôn mùa hạ, ánh nắng mông lung mờ ảo. Trong khu cao ốc có rất nhiều cây mới trồng và bãi cỏ, máy nước tự động phun ra những tia như ngọc.
Đèn trong hành lang đã sáng, cô cứ thế bước lên, ánh đèn cũng sáng lên theo từng bước chân. Thực ra trời vẫn còn sáng, có thể nhìn thấy ráng chiều tim tím qua khe hở của những tòa cao ốc xung quanh. Cô tìm thấy cánh cửa đó, lấy chìa khóa ra mở cửa, ánh sáng trong phòng tỏa rạng.
Cô bước vào căn nhà, nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy nó, nhớ lại trước đây có vô số lần cùng Thiệu Chấn Vinh dự định sẽ trang trí thế nào.
Bức tường lớn nhất trong phòng khách được trát rất phẳng, cô nhớ lại, Chấn Vinh từng đề nghị, họ sẽ tự tay trang trí bức tường này. Hình mẫu cũng đã tìm rồi, đó là công cô chạy vào thư viện ngồi liền mấy ngày, cuối cùng tìm được hình trang trí hoa mẫu đơn trên một chiếc bình sứ đời Tống, hoa văn phức tạp, chắc chắn sẽ rất khó vẽ, nhưng lúc ấy cô không thấy vậy, hứng khởi mang đi khoe với anh.
Căn phòng trống vắng, cô đứng trước bức tường đó hồi lâu, bốn bề yên tĩnh. Nhà đối diện bật đèn, có cả tiếng ti vi văng vẳng, còn ở đây cô chỉ có một mình.
Cô quỳ xuống bên cạnh bức tường, trán dựa vào mặt tường xi măng lạnh băng, cảm giác lạnh lẽo tràn ngập nhưng cô không khóc.
Cuối cùng, cô chậm rãi nói thật nhỏ: “Thiệu Chấn Vinh, em lấy được chìa khóa rồi”.
Đây là nhà của họ nên cô nhất định sẽ trang trí theo đúng dự định ban đầu. Khi dọn đến, cô sẽ treo một tấm rèm, sau đó nhìn ánh mặt trời chiếu lên sàn, tạo thành những hoa văn nho nhỏ. Cô sẽ sơn trắng bức tường phòng đọc sách, sau đó đặt kệ sách, đợi khi đổi thành phòng cho con sẽ dùng giấy dán tường màu sắc ôn hòa…
Nhà của cô và Thiệu Chấn Vinh…
Cô sẽ sống tiếp, bởi vì anh vẫn luôn ở bên cô.
Cô sẽ cố gắng bắt đầu lại từ đầu, như anh chưa từng rời xa, như anh mãi mãi ở bên cô.
Cô quay lại công ty làm việc, dù sao thì công việc sẽ không cho cô nghỉ ngơi. Cô vẫn phải liên lạc với Tân Thịnh, nên việc gặp Lâm Hướng Viễn là không thể tránh khỏi, n