Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/606 lượt.
ông vừa lòng. Tất cả đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế đều phải tăng ca một tuần, đưa ra phương án cuối cùng vẫn bị bác bỏ, giám đốc Ninh sắp buồn quá hóa điên đến nơi”.
“Giám đốc Ninh của cậu chẳng phải nổi tiếng là tài giỏi đẹp trai sao? Chẳng lẽ giám đốc bên Tân Thịnh thấy anh ấy đẹp trai nên ghen tị, rồi làm liên lụy đến các cậu sao?”
“Làm ơn đi, người ta bên đó là nữ, làm sao ghen tị với giám đốc Ninh đẹp trai được?”
“Vậy thì là oán hận tình trường, tích tụ lâu ngày?”, Trâu Tư Kỳ hào hứng, “Nào nào, chúng ta cùng phân tích một chút!”.
Đỗ Hiểu Tô bất giác cảm thấy chua xót, thỉnh thoảng lại nhìn thấy một người giống Thiệu Chấn Vinh, cho dù là không nhìn trực diện cũng khiến cô thấy yên lòng hơn, để cô biết rằng Thiệu Chấn Vinh vẫn không đi quá xa. Anh vẫn còn đâu đó trong cuộc sống của cô, chỉ là cách hơi xa mà cô không chạm đến được mà thôi.
Đỗ Hiểu Tô chẳng có tâm trạng ăn uống, cũng may việc tổ chức trong vườn hoa nhà hàng nên mấy người tụ họp với nhau cũng không quá ồn. Cô cầm đĩa đi theo đồng nghiêp, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy vợ chồng Lâm Hướng Viễn và Tưởng Phồn Lục, Ninh Duy Thành cũng nhìn thấy, vì vậy liền dẫn theo đồng nghiệp đến chào hỏi.
Thần sắc Lâm Hướng Viễn rõ ràng khá gượng ép, Tưởng Phồn Lục lại có vẻ rất hứng khởi, đánh giá Đỗ Hiểu Tô từ đầu đến chân. Tưởng Phồn Lục vốn mang vẻ đẹp đầy đặn, hai mày mỏng thanh tú, hơi nhíu lại làm người ta liên tưởng đến Vương Hy Phượng “mặt phấn nét cười không lộ uy” trong Hồng lâu mộng. Đỗ Hiểu Tô biết người phụ nữ này còn đáng sợ hơn cả Vương Hy Phượng nên cô cũng chỉ giữ im lặng.
Ai ngờ cô ta quay ra nói với Ninh Duy Thành: “Giám đốc Ninh, thì ra cô Đỗ là bạn gái của anh”.
Ninh Duy Thành vội giải thích: “Không phải, tôi và cô Đỗ chỉ là đồng nghiệp”.
Tưởng Phồn Lục lại tươi cười nói tiếp: “Giám đốc Ninh, mạo muội hỏi thăm một chút, phúc lợi của quý công ty hình như không được tốt lắm?”.
Ninh Duy Thành lập tức ngẩn người, nhưng cũng thành thật đáp lại: “Bác Viễn chúng tôi tuy hỗ trợ không nhiều nhưng cũng tính là cao so với công ty bình thường. Sao cô Tưởng lại hỏi vậy?”.
Tưởng Phồn Lục thoáng cười: “Tôi cảm thấy quý công ty có một nhân viên cá biệt, hình như không đủ tiền thuê nhà, cho nên mới hỏi thăm một chút”.
Ninh Duy Thành vốn là người thông minh, nghe thấy trong lời nói của cô ta có ẩn ý nên không thể không nghi ngờ. Đỗ Hiểu Tô cúi mặt, còn Lâm Hướng Viễn lúng túng thử giải vây: “Trương tiên sinh ở bên kia, chúng ta qua đó chào hỏi một chút đi”.
Tưởng Phồn Lục giả bộ như không nghe thấy, cười tươi tắn nói với Ninh Duy Thành: “Bây giờ mọi sự cũng thật lạ, vốn là người bên A yêu cầu bên B, giờ lại có chuyện bên B đặt điều kiện với bên A, thật là khiến người ta ngạc nhiên, anh nói xem có phải không, giám đốc Ninh?”.
Sắc mặt Lâm Hướng Viễn hiện vẻ rất ngại ngần, còn giọng nói của Tưởng Phồn Lục lại vút cao, đến mức mấy người bên cạnh cũng quay lại nhìn, mấy đồng nghiệp trong Bác Viễn cũng quay ra nhìn nhau.
Ninh Duy Thành nhận ra ý của cô ta nên cũng đáp lời: “Phó giám đốc Tưởng, nếu nhân viên của chúng tôi làm gì không phải với quý công ty, cô có thể trực tiếp nói chuyện với chúng tôi, chúng tôi tuyệt đối không thiên vị. Hôm nay có rất nhiều người trong ngành có mặt, cô nói vậy tất có lý do, nếu nhân viên của chúng tôi có hành động vi phạm luật pháp, mời cô chỉ ra, chúng tôi sẽ xem xét”.
Tưởng Phồn Lục cười khẽ: “Không dám, nhân viên của quý công ty sao có thể làm sai luật pháp, họ đều là tinh anh cả mà”.
Đỗ Hiểu Tô không nhịn được nữa: “Cô Lâm, nếu có việc gì cô có thể nói thẳng ra, không cần ám chỉ như vậy. Vấn đề cá nhân giữa tôi và cô không nên kéo cả công ty của tôi vào. Nếu cô không hài lòng với sự tồn tại của tôi, tôi có thể nghỉ việc, biến mất khỏi ngành này. Nhưng điều cô chỉ trích, tôi không thể chấp nhận. Với tư cách là nhân viên bên B, tôi tự thấy mình không hề đòi hỏi bất cứ lợi ích nào từ Tân Thịnh, mong cô khi nói chuyện chớ nên nói năng lung tung”.
“Ai da!”, Tưởng Phồn Lục mở to mắt vẻ rất đỗi kinh ngạc, “Cô Đỗ nói vậy là sao? Tôi có điểm mặt chỉ tên cô sao, hay là cô Đỗ tự nhận mình… A, thật xin lỗi quá, tôi ở nước ngoài nhiều năm nên tiếng Trung không được tốt lắm, có thể dùng từ không đúng làm cô hiểu lầm. Nhưng cô bảo tôi nói năng lung tung, cái này tôi hiểu. Cô Đỗ, nếu tôi không lầm thì căn nhà cô đang thuê thuộc về công ty Tân Thịnh, mà giá thuê lại thấp hơn giá thị trường rất nhiềư, không biết cô Đỗ nghĩ sao về việc này?”.
Lúc này các đồng nghiệp bên Bác Viễn đều quay lại nhìn Đỗ Hiểu Tô, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
“Phồn Lục…”, Lâm Hướng Viễn lúng túng, “Thật ra…”.
“Thật ra, chồng tôi cũng xuất phát từ ý tốt, đặc biệt là đối với bạn cũ như cô Đỗ, chỉ muốn giúp đỡ một chút”, Tưởng Phồn Lục vẫn cười rạng rỡ, “Nhưng Tân Thịnh là công ty trách nhiệm hữu hạn, đừng nói là chồng tôi, ngay cả tôi dù là quyền quản lý và phó giám đốc, cũng không có quyền tự ý xử lý nhà mang tên công ty”.
Lúc này Đỗ Hiểu Tô mới hiểu ra, vừa khó xử vừa tức giận mà không nói được lời nào