Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/624 lượt.

ỉnh thoảng có hạt mưa rơi trên đó, vang lên tiếng lép bép.
Trên mặt bánh không viết gì, nhưng có rất nhiều hoa bằng chocolate chen nhau nở rộ giữa màn mưa.
Khuôn mặt cô bị cánh tay che khuất, hoàn toàn không thấy được vẻ biểu cảm, tóc xõa xuống vai, có giọt nước trong suốt lấp lánh rơi xuống, quần áo đã ướt đẫm, không biết cô đã ở đây được bao lâu rồi. Cả người không cử động, giống như không còn chút sinh khí nào nữa.
Anh đột nhiên nghĩ, sẽ không có chuyện gì?
Anh lại gần, cúi người xuống, lay một lúc.
Cô hình như đang ngủ, mơ màng ậm ừ một tiếng, rồi cử động, cùng lúc đó anh ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, và thấy bình rượu trống không dưới chân cô.
Thì ra là đang say.
Từ khi Chấn Vinh không còn, anh luôn thấy cô ủ rũ thê thảm vô cùng.
Cô giông một con mèo hoang nằm cuộn mình ở đây, ngón tay gầy nhỏ nhăn có thể nhìn thấy cả những đường gân xanh bên dưới, nhưng vẫn níu chặt lấy bia mộ như níu lấy chỗ dựa duy nhất khiến người ta phải cảm thương.
Mưa càng lúc càng lớn, khắp núi chỉ có tiếng gió mưa, đóa hoa bị mưa gió tạt qua mà lay động, mỗi bông đều rất tội nghiệp. Còn cô vẫn không động đậy như người đã mất đi ý thức. Khuôn mặt cô kề sát tấm bia, lông mi dày phủ trên đôi mắt, tựa như những tán lá nhỏ, có một giọt nước mưa trong suốt, hoặc có thể là nước mắt, đọng lại ở đó.
Mưa to dần, cả ngọn núi đã bị mây mù bao phủ, một màn hơi nước bồng bềnh trên mặt đất, thoáng chốc quần áo đã ướt hết. Mưa như trút nước, quất vào mặt đau nhói, mắt không mở nổi, cô vẫn không có chút phản ứng nào, co người lại ở đó như một gốc cây khô mặc cho mưa tưới ướt. Anh nghĩ mình nên xuống núi, hoặc là xuống tạm cái đình bên dưới tránh mưa một lát, mưa to quá.
Anh quay người đi xuống núi, khi đến chiếc đình thì quần áo đã ướt đẫm, nước nhỏ giọt ở vạt áo, gió lướt qua, cảm giác tê lạnh, thuốc lá cũng bị ẩm, phải châm lửa mãi mới được.
Anh đứng trong chòi hút hết cả một hộp thuốc nhưng vẫn chưa thấy cô xuống.
Đây là lối đi duy nhất, nếu phải đi xuống , chắc chắn sẽ đi qua đây.
Có lẽ đúng là say đến chết rồi. Anh vo tròn hộp thuốc ném vào thùng rác.
Mưa nhỏ dần, nghe thấy tiếng nước rơi trên tán lá. Anh xuống núi, đường rất trơn, còn có thể thấy được ốc sên đang chầm chậm bò trên mặt đường, lúc Chấn Vinh ba bốn tuổi cũng rất thích bắt ốc sên, rồi nhìn chúng ăn lá cây.
Chấn Vinh luôn là đứa trẻ trầm tĩnh nhưng rất ngoan.
Sau khi lớn lên, Chấn Vinh càng trầm lặng, mẹ anh lúc nào cũng nói Chấn Vinh ngoan nhất nhà.
Cuối cùng Lôi Vũ Tranh cũng đến bãi giữ xe, khởi động xe rồi nhưng vẫn chưa đi, anh nghĩ một lát, cuối cùng mở cửa xe, lên núi lần nữa.
Cảng lên đường càng trơn, mưa đã tạnh nhưng trên đường vẫn còn nhiều vũng nước soi bóng người đi qua. Anh đi rất nhanh, chỉ chốc lát đã nhìn thấy tấm bia hoa cương màu đen, còn Đỗ Hiểu Tô vẫn ở đó, không hề nhúc nhích, tuy quần áo đã ướt đẫm nhưng cô vẫn như tượng, không hề cử động.
“Này!”, anh gọi cô, “Tỉnh lại đi!”.
Cô không đáp.
“Đỗ Hiểu Tô!”
Anh gọi tên cô, cô cũng không phản ứng.
Cuối cùng anh dùng sức lay cô, cô mở mắt ra nhìn anh.
Đôi mắt cô mệt mỏi trống rỗng, khi thấy anh, cơ hồ như lóe lên một tia sáng, như chút lửa giữa đám tro tàn. Không đợi anh kịp phản ứng, cô đột nhiên buông bàn tay đang níu tấm bia mà nắm chặt lấy anh, rồi lao vào lòng anh, sau đó cả người bắt đầu run rẩy – anh chưa từng thấy có người nào như thế này. Cô chỉ nắm chặt lấy anh, run lẩy bẩy trong im lặng, không thốt lên bất cứ âm thanh nào, nhưng gần  như đã dung hết sức lực, cả người đang run lên, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào, giống như cô đã mất đi dây thanh đới, tất cả đều hóa thành nỗi bi thương cố chấp, nhưng lại không hề có một giọt nước mắt nào. Anh cố sức gỡ tay cô ra, nhưng cô thà chết không buông. Môi cô tím ngắt, có thể là vì quá lạnh, cũng có lẽ là vì đau đớn, lát sau thì ngất đi.
Anh chưa từng nhìn thấy ai đau lòng đến mức này, thật ra cô không hề rơi một giọt nước mắt nào, nhưng thứ đau đớn trong câm lặng và tuyệt vọng này khiến người ta cảm thấy thê lương hơn cả khi gào khóc.
Anh thử tìm cách đánh thức cô, ấn huyệt nhân trung của cô thật lâu, cô vẫn không có phản ứng. Một tay cô vẫn đang nắm chặt áo anh, anh phải cố gắng lắm mới gỡ được bàn tay đó ra, sau đó nghe thấy một tiếng “keng”, có gì đó rơi trên nền đất.
Anh nhặt lên nhìn, thì ra là một chiếc nhẫn.
Anh nhận ra nó, là của dì Triệu, hình như là ba chiếc giống nhau, một chiếc cho chị dâu, một chiếc cho cô.
Không ngờ cô vẫn mang theo nó.
Anh ngây người khá lâu, mới đeo chiếc nhẫn lại cho cô, rồi đưa cô xuống núi.
Cuối cùng khi đưa được cô vào trong xe, anh vã hết mồ hôi. Thật ra cô không nặng, nhưng vì người gầy gò toàn xương, đè lên anh đau nhói.
Cô ngồi trên ghế phụ mơ màng, thỉnh thoảng người lại run run trông như một đứa trẻ khóc quá lâu. Nhưng cô không khóc, không rơi giọt lệ nào.
Cô ngủ rất lâu, giống một đứa trẻ sơ sinh đang say ngủ.
Có lẽ cô vừa nằm mơ, trong giấc mơ cô bị lạc, hình như lúc đó cô còn rất nhỏ, không tìm thấy ba mẹ, k


Lamborghini Huracán LP 610-4 t