Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.

hông thấy đường về nhà, chỉ biết hoảng loạn khóc lóc.
Sauk hi Chấn Vinh đến, anh đưa cô về nhà, anh ôm lấy cô như chưa từng rời bỏ cô. Cô thấy an lòng, vùi mặt vào ngực anh, nghe tiếng trái tim anh đập, thịch thịch thịc, quen thuộc và thân thiết.
Nhưng Chấn Vinh đã không còn nữa.
Cô biết đó là mơ, nhưng vẫn cố nhắm mắt, cố kìm nén những giọt nước mắt tuôn rơi, chỉ sợ mình cử động một chút thì anh sẽ biến mất, sẽ giống như vô số giấc mơ trước đây.
Nhưng cuối cùng vẫn phải tỉnh.
Khi tỉnh lại cô vẫn không khóc, tuy trong giấc mơ cô đã khóc rất nhiều, ôm lấy Chấn Vinh, được đắm mình trong vòng tay anh, trong vòng tay ấm áp an toàn của anh, cô khóc như chưa bao giờ được khóc, nhưng khi tỉnh lại cũng chỉ là mơ mà thôi.
Sẽ không còn Thiệu Chấn Vinh để cô có thể thoải mái khóc như thế nữa.
Cô biết, vậy nên đưa tay lên ngực mình, nơi đó đang nhói đau. Cô biết nó sẽ đau rất lâu rất lâu, cả đời này, cả kiếp này.
Chỉ là không còn Thiệu Chấn Vinh nữa.
Căn phòng rộng lớn, lạ lẫm, chiếc giường rộng rãi, cô đang đắp chiếc mền mỏng, trần nhà là tấm gương rất lớn, có thể thấy chính mình đang cuộn tròn trong đó.
Cô không biết đây là đâu, chỉ nhớ là mình đi thăm Chấn Vinh, mua hoa, mua bánh sinh nhật, mua rượu đến chỗ anh. Vì hôm qua là sinh nhật anh nên cô đến đó. Trên tấm bia có khảm hình anh, cách một lớp thủy tinh trong suốt, anh đang mỉm cười nhìn cô, cũng giống như trước đây vậy.
Thật ra cô nói với Chấn Vinh rất nhiều chuyện, cuộc sống quả thật vất vả quá. Cô hứa với mẹ và cô cũng biết Chấn Vinh cũng mong cô sống tiếp, nhưng khó khăn biết bao, cô chẳng thể nói với ai, chỉ tâm sự với Chấn Vinh.
Sau đó, trời đổ mưa to hơn rồi cô ngủ thiếp đi.
Cô không biết đây là đâu, cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Quần áo trên người đã gần khô, nhăn nheo như dưa muối. Cô ngồi dậy,  nhìn thấy phòng tắm, cô liền vào trong rửa mặt. Người trong gương tiều tụy trắng bệch giống như cô hồn dã quỷ, thật ra cô chính là cô hồn dã quỷ rồi, còn sống cũng chỉ vậy mà thôi.
Cô không tìm thấy giày của mình nên đành đi chân trần ra ngoài. Hành lang được trải thảm, bước lên mà không vang tiếng động nào, có thể thấy phòng khách ở phía đằng xa.
Dưới lầu rất yên tĩnh, không có ai.
Biệt thự to lớn nhưng vắng lặng, cô quẹo sang góc khác, ở đó có một cánh cửa, phía sau cánh cửa hình như có tiếng gì đó.
Cô đẩy cửa ra.
Nhả bếp kiểu Tây lại có giếng trời được thiết kế vô cùng đặc biệt, bên ngoài cửa sổ có trồng một cây quế rất to. Nước mưa rửa sạch lá quế khiến nó trở nên bóng loáng, rọi lên cửa sổ lấp lánh như ngọc.
Anh quay lại nhìn cô, không biểu cảm, sau đó quay lại tiếp tục công việc của mình.
Mắt cô như nhòe đi trước ánh sáng vàng kim mông lung kia, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng anh, khuôn mặt mờ ảo.
Nhưng anh không ở đây, đó không phải là anh.
Cô biết như vậy.
Cũng rõ ràng như mùa hạ, nhưng hạt mưa rơi trên lá quế lại giống như âm thanh mùa thu.
Anh tiện tay đặt lát bánh mì lên đĩa, phết mứt lên, sau đó đẩy đĩa ra trước mặt cô, đến trước tủ lạnh, lấy bánh mì ra tự nướng cho mình hai lát khác.
Bàn ăn bằng gỗ trong phòng bếp rất to và dài, hoa tươi vừa được gửi tới, anh để lên giữa bàn, che mất nữa khuôn mặt, khiến cô không nhìn rõ vẻ biểu cảm trên mặt anh. Cô cố gắng ăn, dao nĩa chạm nhau vang lên những tiếng leng keng nho nhỏ.
Hai người cùng im lặng, bên ngoài trời đổ mưa, tí tách tí tách.
Cô lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên: “Xin anh một việc được không?”.






Anh vốn tưởng cô định hỏi chuyện căn nhà kia, nhưng kết quả nằm ngoài dự đoán, không phải vậy.
Cô và Thiệu Chấn Vinh từng nhận giúp đỡ vài đứa trẻ nghèo trong một trường học ở ngoài đảo. Bọn trẻ rất ngoan, tháng nào cũng viết thư cho họ. Tết vừa rồi bọn trẻ gửi thư đến, xin cô và Thiệu Chấn Vinh gửi cho chúng một tấm ảnh và rất hy vọng được gặp cô và anh. Lúc ấy cô và Thiệu Chấn Vinh nói trong thư hồi âm, rằng đợi khí chú Tiểu Thiệu nghỉ phép, nhất định sẽ đến thăm chúng, mang theo máy chụp hình, chụp thật nhiều hình rồi chờ bọn trẻ lớn lên xem lại.
“Có thể cùng tôi đi thăm bọn trẻ không, chỉ một lần thôi, sẽ không mất nhiều thời gian của anh, anh rất giống Chấn Vinh, bọn trẻ sẽ không biết đâu…”, cô thì thầm, “Tôi thật sự không biết phải nói thế nào với chúng… nếu tôi nói Chấn Vinh không còn nữa… những lời tàn nhẫn như vậy, ngay cả đến bản thân tôi còn không thể chấp nhận…”, cô cúi đầu nhưng không khóc, khóe miệng còn kiên cường khẽ nhếch lên, tạo thành một nét cười thê lương.
Anh nhìn cô: “Cô cũng ôm đồm nhiều việc quá đấy”.
“Chúng tôi vốn định bảo trợ chúng đến tận đại học, nhưng bây giờ… dù sao tôi cũng quyết định sẽ giúp chúng học tiếp”, cô ngẩng lên nhìn anh, “Chỉ phiền anh một lần này thôi, tôi đảm bảo sau này sẽ không phiền anh nữa, đây là lần cuối cùng”.
Mấy đứa trẻ cười khúc khích, có vẻ rất vui khi nhìn thấy hai người thân thiết như vậy.
Trường học được xây ở lưng chừng núi, đường lên núi ngoằn ngoèo uốn lượn khó đi, hầu n