Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/613 lượt.
ên cười với anh: “Nếu không về được, chúng ta ở lại thêm vài ngày vậy”.
Trước đây cô lúc nào cũng nước mắt ngân ngấn, thật ra cô cười rất đẹp, giống như đứa trẻ có khuôn mặt xinh đẹp mà ngây thơ tựa như ánh sao rơi xuống rồi lặng lẽ đọng lại trong tim. Bên ngoài chỉ có tiếng mưa gió hòa lẫn vào nhau ồn ào, gần như biến hòn đảo thành một thế giới khác.
Gần tối, gió ngừng thổi, mưa cũng cũng dần tạnh, bọn trẻ chạy ra khỏi lớp, đến sân tập nhỏ vỗ tay không ngớt. Đỗ Hiểu Tô cầm máy ảnh, chụp rất nhiều hình cho chúng. Những cái đầu nho nhỏ chụm lại với nhau, cùng xem màn hình bé nhỏ của máy ảnh kỹ thuật số, tấm ảnh chụp chung trông rất chỉnh tề, nghiêm túc. Bọn trẻ vây quanh Hiểu Tô và anh, nụ cười rạng rỡ như những bông hoa bừng nở, nhưng có vài tấm là do Đỗ Hiểu Tô bắt tạo dáng, bọn trẻ đứng trước ống kính làm mặt hề trông rất buồn cười. Đỗ Hiểu Tô kiên nhẫn mở từng tấm hình ra cho mọi người xem, khiến đám trẻ không ngừng bật cười.
Nước trong chum đã gần hết, thầy Tôn muốn đi gánh nước, Đỗ Hiểu Tô lại hào hứng xung phong: “Để tôi đi”.
Thầy Tôn gãi đầu: “Vậy để bác sĩ Thiệu đi cùng, đường khó đi, cô cũng không gánh nổi đâu”.
Cô ngẩn người, Lôi Vũ Tranh nhận lấy thùng nước: “Đi thôi”.
Lên núi mới biết vì sao thầy Tôn nói đường khó đi. Cái gọi là “đường đi” thật ra chỉ là những con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn, có đoạn đường một bên là vách đá cheo leo, bên dưới là vực, sóng biển vỗ vào đá cuộn trào như những đụn tuyết, nhìn qua cũng đủ chóng mặt. Đỗ Hiểu Tô trèo lên đến đỉnh núi cũng đủ mệt phờ, gió lớn thổi tóc cô rối tung. Đứng trên đỉnh núi nhìn ra xa, thấy được biển rộng vô bờ, nước biển như có màu vàng đậm, phía xa lại là màu xanh nhàn nhạt, phóng tầm mắt ra xa có thể thấy được các đảo như những dấu chấm nhỏ, thỉnh thoảng nhô lên giữa biển mây.
Cô nhận ra sự châm biếm trong câu nói của anh, hạ giọng xuống: “Tôi cũng không biết… nhưng tôi có thể mua thức ăn cho nó…”.
Anh gánh nước xuống núi: “Máy bay không cho mang theo động vật”.
Cô sực nhớ ra, đuổi theo sau anh: “Nghĩ cách đi mà, giúp tôi một chút được không?”.
Anh không để ý đến cô, cứ theo con đường núi khúc khuỷu chậm chạp đi xuống.
Cô ôm mèo con, bước thấp bước cao chạy theo anh, cầu khẩn: “Anh xem mèo con đáng thương thế này, nghĩ cách đi mà, anh còn biết sửa cả máy phát điện…”, giọng cô dịu dàng, kéo kéo tay áo anh, “Chấn Vinh…”
Anh đột ngột dừng bước, bình thản nói: “Tôi không phải Thiệu Chấn Vinh”.
Cô buông tay, mèo con nhảy xuống đất, cô lặng người nhìn anh, một cảm giác như vừa bị người khác gọi dậy khi đang đắm mình trong giấc mông, ngơ ngác tỉnh dậy. Mèo con lăn lộn mấy vòng trên đất, cả người lấm lem, không còn nhận ra màu lông của nó nữa, nó đưa lưỡi liếm chân mình rồi lại ngẩng đầu kêu “meo meo” với anh, một người một mèo nhìn anh đăm đăm, như không biết phải làm thế nào.
Anh xách nước tiếp tục đi xuống, cô ôm mèo con lặng lẽ theo sau.
Tối đó vẫn là anh nấu cơm, nhưng bữa ăn cũng đã được cải thiện vì có thêm rong biển, có món canh rong biển với tôm. Bọn trẻ rất tập trung ăn, Đỗ Hiểu Tô múc một bát canh, lặng lẽ ăn, thầy Tôn sợ họ bị cảm lạnh, liền đến nhà bếp tìm một chai rượu: “Tối nay chúng ta uống một chút, để tránh cảm lạnh”.
Rượu trắng ngâm hải sâm, mùi vị rất lạ.
Thầy Tôn vốn định uống cùng Lôi Vũ Tranh vài ly, nhưng không ngờ anh không phải đối thủ của Lôi Vũ Tranh, mới uống vài ly mặt đã đỏ đến tận mang tai, nói nhiều hơn: “Hai người đến đây, bọn trẻ vui lắm, tôi cũng rất vui… bác sĩ Thiệu, anh và cô Đỗ quả là người tốt, gửi tiền đến đều đặn, còn gửi sách đến… tôi cũng có một cô bạn gái, nhưng cô ấy không hiểu, nói rằng trên đảo quá khổ, làm thầy giáo trên đó sẽ không kiếm được tiền nên bảo tôi vào đại lục làm việc. Nhưng nếu tôi đi, bọn trẻ sẽ làm sao đây… bọn chúng không được dạy dỗ… anh với cô Đỗ, hai người thật tốt…”
Thầy Tôn nói loạn hết cả, Đỗ Hiểu Tô cầm chai rượu, giúp anh rót một ly: “Thầy Tôn, tôi kính thầy”.
“Cô Đỗ cũng uống một ít đi, uống rượu bớt lạnh, trên đảo ẩm ướt lắm”, thầy Tôn mặt đỏ rực, nụ cười vẫn có phần ngượng ngùng, “Lần này hai người đến không thể tiếp đón chu đáo, thật ngại quá. Tôi và bọn trẻ, chúc hai người bách niên giai lão”.
Cuối cùng cũng uống hết một chai rượu, máy phát điện cũng ngừng.
Thầy Tôn bật đèn pin, đi sang phòng ngủ chăm sóc bọn trẻ. Đỗ Hiểu Tô nằm trên giường, ban đầu còn nghe thấy thầy Tôn nói chuyện với mấy đứa trẻ chưa ngủ được bên cạnh, sau đó không còn tiếng động nữa.
Trong phòng chỉ có một ngọn nến tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Lôi Vũ Tranh vẫn ngủ dưới đất, cô không chắc anh đã ngủ chưa, nên nhỏ giọng gọi: “Này…”.
Anh mở mắt nhìn cô.
“Xin lỗi.”
Anh nhắm mắt.
Cô nói: “Cảm ơn anh, hai hôm nay bọn trẻ rất vui”.
Anh bắt đầu mất kiên nhẫn, xoay người: “Cô yên tâm, sẽ không có lần sau”.
“Tôi biết tôi sai rồi, trước đây chỉ biết trách trời trách đất, còn tự cho rằng mình kiên cường, nhưng đến khi Chấn Vinh đi rồi… tôi mới biết mình thật quá nhu