Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/605 lượt.

t rồi, đặc biệt Hạng tổng chỉ bỏ lại một câu: “Cô Đỗ giao cho anh nhé”, sau đó vẫy tay rồi lên xe đi thẳng. Còn cô lại giống như con mèo hoang, mở to đôi mắt đang mơ màng, đứng dưới ánh đèn đường vẻ tội nghiệp.
Không đợi anh nói, tài xế của anh đã im lặng kéo con mèo hoang đó đẩy vào ghế sau.
Anh hung hăng trừng mắt với tài xế, đáng tiếc anh ta không nhìn thấy, chỉ đóng cửa xe sau đó ngồi vào ghế lái, khởi động.
Thôi vậy, chẳng qua là đưa cô về nhà một lần, nể mặt Chấn Vinh.
Anh đưa tay nhéo cô, cô bị đau kêu lên một tiếng, cuối cùng mở mắt, hàng mi dài hơi cong khẽ chớp như đôi cánh bướm.
“Tài xế đưa cô về”, cuối cùng anh cũng kéo được một cánh tay của cô ra, “Tôi phải xuống xe”.
Cô ngẩng mặt lên, làn da trắng thấp thoáng dưới ánh đèn gần như trong suốt, cảm giác như được tạc bằng băng, thổi một hơi sẽ tan chảy. Cô cười ngốc nghếch, hình như không hiểu anh nói gì, cô nhào đến, cánh tay vừa bị gỡ ra lại vòng trở lại, giống một đứa trẻ đang làm nũng: “Anh mập rồi”, đưa một ngón tay chỉ vào má anh, “Ở đây!”, sau đó chỉ xuống cằm, “Ở đây nữa!”.
Không đợi anh kịp phản ứng, cô đột nhiên vòng tay ôm cổ anh, ngẩng mặt lên hôn. Hơi thở cô có mùi rượu, đôi môi nóng bỏng lướt trên môi anh, không, đó là lưỡi. Anh theo bản năng định đẩy cô ra nhưng cô lại càng siết chặt. Anh định nói gì đó nhưng vừa mở miệng đã để lưỡi cô nhân lúc đó tiến vào, chặn tất cả những gì anh định nói lại. Mặt cô nóng bừng, môi cũng nóng, cả cơ thể như một ngọn lửa. Anh vùng vẫy, cuối cùng cũng đẩy được cô ra.
Tài xế đã biến mất từ lâu, trong vườn chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran, cách đó còn một ngọn đèn đường đang sáng, phản chiếu luồng sáng yếu ớt vào xe. Thật ra trên nóc xe có đèn, rọi lên mặt cô, gò má ửng hồng, cô nửa ngồi nửa gục trên ghế xe, hai mắt mơ màng.
“Thiệu Chấn Vinh”, giọng cô rất nhỏ, thì thầm như sợ mình sẽ bị đánh thức, “Em rất nhớ anh”.
Anh ngồi lặng ở đó, còn cô chậm rãi nhắm mắt, ngủ thiếp đi.
Trời đã khuya, phòng khách không bật đèn, các vật dụng chìm trong bóng tối yên tĩnh. Từ cửa sổ lớn trong phòng khách có thể nhìn thấy một bức tường phía đông, dưới chân tường trồng rất nhiều trúc, còn phía trước có một dãy đèn, ánh sáng rọi lên từng cây trúc xanh mượt, mỏng manh như tranh vẽ, phản chiếu ánh sáng xanh thẫm vào nhà, sâu như đầm nước. Nơi này làm anh nhớ đến phòng đọc sách của bố ở nhà. Bên dưới mái hiên, trúc mọc chen nhau, gió thổi qua tạo nên tiếng xào xạc như tiếng mưa rơi. Cách đó rất xa vẫn có thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ phía khu vườn đối diện, vì thế mỗi khi có ai đi vào đều bước nhẹ nhàng, cẩn thận.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, mấy quân cờ lộn xộn trên bàn ở trên bệ cửa sổ tỏa ra vầng sáng trong suốt. Đây là ván cờ mà cách đây hơn một tháng anh đã chơi, người quét dọn không dám đụng vào. Rất hiếm khi anh ở lại đây, vì căn nhà quá lớn, tuy là một biệt thự kiểu Trung, có quản gia cai quản, chăm nom nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu sinh khí. Chỉ khi nào từ sân bay về trễ, không muốn qua sông anh mới nghỉ lại đây.
Nhờ chút ánh sáng xanh nhạt của đèn ngoài vườn, anh sắp xếp lại những quân cờ, tiếng lạch cạch cứ văng vẳng bên tai, khiến anh nhớ đến hồi nhỏ học chơi cờ, dù việc học vô cùng vất vả nhưng ông ngoại vẫn bắt anh học với thầy nổi tiếng, không nghỉ ngày nào.
Ông ngoại nói: “Vũ Đào trầm tính, không cần học. Chấn Vinh tính cách hòa nhã, không cần học. Chỉ có cháu tính cách nóng nảy nên buộc phải học”.
Lúc đó Chấn Vinh mới chỉ là thằng nhóc bốn tuổi, còn anh khi ấy cũng chưa được sáu tuổi.
Quãng thời gian đó đã qua mất rồi.
Anh bước xuống thềm, ngồi lên ghế tựa trong vườn, châm một điếu thuốc.
Trời nhuốm một màu đen tuyền, bên trên như rắc những hạt bạc trắng. Nửa đêm, khí nóng mùa hè dịu đi, gió đêm lành lạnh, lướt qua vạt áo.
Anh chợt nghĩ đến người còn đang say ngủ trong phòng dành cho khách trên lầu hai, đầu đau nhói, có lẽ anh uống nhiều thật rồi.
Anh từng thấy bố mẹ hòa thuận, cũng từng thấy ông bà tương kính như tân. Bởi dù sao trong thời đại đó cũng có không ít các cặp vợ chồng luôn sánh bước bên nhau cùng vượt qua hoạn nạn.
Thời niên thiếu anh cũng từng nghĩ đến việc sau này sẽ gặp được người mà mình yêu trọn đời, sống vui vẻ đến đầu bạc răng long.
Nhưng xã hội càng phồn vinh, đường danh lợi lắm mưu mô lừa lọc.
Chứng kiến quá nhiều, khó tránh khỏi chán ghét.
Khi Chấn Vinh dẫn theo cô xuất hiện trước mặt anh, anh càng cảm thấy đây đúng là một vở kịch.
Cô ta xứng sao? Cô ta sao xứng với Thiệu Chấn Vinh?
Nhưng Chấn Vinh yêu cô, Chấn Vinh thật sự yêu cô, anh từng thấy đôi mắt Chấn Vinh đỏ hoe, đôi tay siết chặt.
Chỉ là không ngờ cô cũng yêu Chấn Vinh như thế.
Tuyệt vọng, sống như một cái xác không hồn, chỉ vì Chấn Vinh chết rồi.
Khi bà ngoại mất, ông ngoại cũng đau đớn vô cùng, thời gian trôi qua rồi cũng dần hồi phục. Mười năm sau, ông ngoại đổ bệnh qua đời, các nhân viên khi sắp xếp di vật của ông, phát hiện ra có rất nhiều tác phẩm thư pháp, một xấp giấy dày khoảng ba tấc chỉ viết đúng một câu trong Giang thàn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t