Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/594 lượt.
môi giới bất động sản, anh ta nhất định có căn nhà vừa ý, có thể rẻ hơn giá thị trường nữa, chỉ cần trả tiền thuê nhà là được”.
Cô đã từng trải qua chuyện này một lần, sao còn dám tham lam như vậy nữa chứ, liền vội lắc đầu: “Không cần đâu, tôi ở đây rất tốt, tôi cũng có nhà, Chấn Vinh để lại cho tôi… có điều còn chưa sửa sang… đợi làm xong tôi sẽ dọn đi”.
Thượng Quan nói: “Vậy thì tôi mời em ăn cơm, xem như là xin lỗi”.
Thật ra anh không có lỗi, cô chẳng biết làm sao chỉ đành nói dối là tối nay có hẹn, anh lại cười: “Nói dối không phải là thói quen tốt, trưa này tôi chưa ăn no, giờ đói rồi. Đừng khách sáo được không? Tuy chúng ta vừa quen nhau, nhưng em trai của Lôi Nhị cũng giống em trai tôi, đi thôi ăn bữa cơm thôi mà”.
Nhắc đến Chấn Vinh như vậy, nhưng cô cố tỏ ra mình không đáng thương, cô không cần người khác thương hại. Anh có vẻ thấy mình đã lỡ lời: “Em xem, tôi đói đến mức nói lung tung rồi, tôi mời em ăn thịt nướng vậy, ăn một mình vô vị lắm”.
Tuy là công tử hay đùa cợt nhưng khi đột ngột nghiêm túc thì khiến người ta thật khó lòng từ chối. Hai người vừa xuống lầu thì đúng lúc nhìn thấy cảnh sát giao thông đang cho xe đến kéo đầu chiếc R8 thời thượng của anh lên.
“Này này!”, anh vội chạy qua, “Đồng chí cảnh sát, chờ chút! Xin chờ một lát!”.
Người cảnh sát nói: “Anh là chủ xe?”, sau đó chỉ lên tấm bảng cấm đậu xe to đùng, “Anh biết cái này là gì không?”.
Anh toát mồ hôi: “Đồng chí cảnh sát, là thế này, anh nghe tôi nói đã. Tôi đang cãi nhau với bạn gái, cô ấy xuống xe liền bỏ đi nên tôi đành phải để xe lại đây chạy theo, khó khăn lắm mới dỗ được cô ấy hồi tâm chuyển ý, anh xem, chẳng phải tôi quay lại rồi sao?”, anh đưa tay chỉ vào Đỗ Hiểu Tô đứng gần đó, “Anh xem, nếu anh bắt xe rồi, cô ấy nổi giận lại cãi nhau với tôi, tôi dự định ngày mai đi đăng ký kết hôn, lần này thì xong rồi. Anh tốt bụng giúp đỡ đi mà, cái này liên quan đến hạnh phúc cả đời của tôi…”.
Anh cảnh sát bán tín bán nghi nhìn Đỗ Hiểu Tô rồi lại liếc sang Thượng Quan đang mang bộ mặt thành khẩn, sau đó nhìn lại chiếc R8, cuối cùng rút giấy phạt ra, cuối cùng rút giấy phạt ra, cúi đầu ghi lại số xe: “Tự đi ngân hàng nộp phạt, xe để lại cho anh”.
“Cảm ơn, cảm ơn”, Thượng Quan nhận giấy phạt, cảm thán nói, “Anh thật tốt bụng!”.
Cảnh sát cho người thả đầu xe xuống, tiếp tục giáo dục Thượng Quan: “Dù cãi nhau với bạn gái cũng phải tuân thủ luật giao thông chứ”.
“Vâng, vâng.”
“Còn cô bé này”, anh cảnh sát quay sang nói Đỗ Hiểu Tô, “Giữa đường giữa phố nổi giận cái gì, nguy hiểm lắm biết không!”.
“Đúng vậy!”, Thượng Quan nháy mắt với Đỗ Hiểu Tô, “Đi thôi, chúng ta đi ăn thịt nướng”.
Lên xe rồi Đỗ Hiểu Tô mới nói: “Anh nói dối cũng giỏi thật”.
“Đùa à, tôi là giám đốc của công ty chứng khoán”, dáng vẻ anh rất nghiêm túc chỉnh tề, “Công ty chứng khoán gọi là gì em biết không? Dù là nói dối Ngọc hoàng, mặt cũng không biến sắc”.
Cuối cùng Đỗ Hiểu Tô cũng không nhịn được cười.
Thượng Quan khen cô: “Em xem em cười đẹp bao nhiêu, em nên cười nhiều một chút”.
Cô hơi ngượng ngùng.
Vốn tưởng anh sẽ chở cô vào một quán ăn Brazil náo nhiệt nào đó, không ngờ anh lại đưa cô đi nơi khác, tìm một quán nhỏ: “Nói cho em nghe, thịt nướng ở thành phố này ngon nhất là ở đây đấy”.
Không ngờ công tử nhà giàu như anh cũng có thể tìm được những chỗ thế này. Diện tích nhỏ hẹp, trên bàn ăn vẫn còn dầu mỡ bóng loáng, trong tiệm phảng phất mùi dầu khói cháy khét, nhân viên phục vụ cũng không thèm quan tâm đến họ, nhưng thịt nướng đúng là ngon vô cùng, miệng anh vẫn còn dính dầu, quay sang hỏi cô: “Ngon không?”.
Miệng cô cũng đang nhai, gật gật đầu.
Anh hài lòng nhìn cô ăn: “Vậy thì đúng rồi, ăn no rồi sẽ vui hơn”.
Cô uống một ngụm nước trái cây, nói: “Tôi không có gì không vui cả”.
“Xem em kìa, lại nói dối”, anh thuận miệng nói, “Mắt em chỉ toàn là đau thương”.
Cô lặng người, sau mới cười: “Không ngờ anh ngoài nói dối giỏi ra, cũng rất khéo mồm”.
“Anh là chàng thanh niên văn vẻ đáng để làm quen nhất trong năm nay đấy”, anh nâng ly lên, tỏ vẻ vô cùng lịch sự khiêm nhường, “Cảm ơn”.
Cô và anh cạn ly, cô uống nước hoa quả sau đó tập trung ăn thịt.
Không ngờ từ đó cô quen biết Thượng Quan. Anh ta khá rảnh rỗi, lại ồn ào, một tuần cũng phải có dăm ba ngày không tìm được ai đi ăn cùng, nhất là cuối tuần, cứ những lúc như thế lại gọi điện cho cô: “Đi ăn nào bạn tốt”.
Cô cảm thấy rất kỳ lạ: “Anh không bận làm ăn sao? Mấy công tử các anh chẳng phải cần đi giao thiệp nhiều sao?”.
“Anh là cậu ấm, biết cái gì gọi là cậu ấm không? Chính là loại chỉ cần tiêu tiền không cần kiếm tiền, ngoài ăn chơi ra, những việc khác không cần làm.”
Cô hỏi anh: “Bố anh ở nhà không quản sao?”.
“Ông ấy bận lắm, làm gì có thời gian quản anh.”
“Vậy anh không cần thừa kế sự nghiệp?”
“Có anh cả ở đó, không đến lượt anh thừa kế đâu, hơn nữa anh và anh ấy lại không cùng mẹ. Haizzz, chuyện này một hai câu nói không hết được, không kể với em sẽ tốt hơn,”
Không ngờ Thượng Quan lúc nào cũng vui vẻ đó lại