XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/600 lượt.

iền con ngoan rồi”, giọng Thượng Quan có vẻ không thèm chấp, “Chúng ta là những tên lưu manh đáng thương, chẳng lẽ, cũng không nói như thế được sao”.
Diệp Thận Khoan đáp: “Cậu không sợ báo ứng sao, tôi đợi xem đến lúc cậu bị vu oan, xem cậu còn ngang ngạnh thế nào nữa!”, nói xong vung gậy đánh quả bóng nhỏ bay ra xa tít tắp, cuối cùng rơi thẳng vào hố cát, anh rầu rĩ đưa gậy cho trợ lý. Thượng Quan thì vui mừng: “Cố lên cố lên!”.






Có những lời chỉ người được nghe là nhớ
Có những lời chỉ người được nghe là nhớ
Có những câu chuyện đẹp nhưng tiếc thay kết thúc lại buồn
Em bảo dường như nó giống tình yêu của chúng ta
Không hề có rào cản, âm thầm chịu đựng nỗi đau mà chẳng hề hay biết
Cô vẫn đang do dự, anh lại ra sức giục: “Nhanh lên, nhanh, đằng trước có cảnh sát! Nhanh!”
Cô bị giục đến mức lúng túng, đành phải lên xe. Vừa đóng cửa xe thì đằng trước đúng là có cảnh sát đi đến, anh ta thậm chí còn rất hài lòng vì cô hành động nhanh, khen cô: “Thật khá, suýt nữa thì bị nhìn thấy”.
Thật ra sáng nay anh và Lôi Vũ Tranh đều chạy xe vượt quá tốc độ, đáng ra đã bị bắt cả chục lần rồi.
Cô bật cười, thắt dây an toàn. Chỉ tiếc với tình trạng kẹt xe này, tốc độ xe chạy cũng chẳng khác gì đi bộ.
Anh nói không ngừng: “Tôi là Thượng Quan Bác Nghiêu, Bác là trong bác học, còn Nghiêu là trong anh minh tài giỏi. Tên em là gì?”.
“Đỗ Hiểu Tô.”
“Tên hay thật”, anh cười, “Tên nhóc Lôi Nhị này lần nào tìm bạn gái cũng có tên rất hay”.
“Không phải”, cô có vẻ rất bình tĩnh, “Tôi không phải là bạn gái anh ấy”.
Anh có vè khá ngạc nhiên, nhìn cô rồi nói: “Tôi chưa từng gặp qua ai như em, người ta bị hiểu lầm là bạn gái của cậu ta còn mừng không hết, chỉ có em là vội giải thích”.
Đỗ Hiểu Tô im lặng.
“Nhưng cũng tốt”, anh đột nhiên cười, “Nếu đã không phải là bạn gái cậu ta, vậy thì làm bạn gái tôi đi”.
Đỗ Hiểu Tô không kịp phản ứng, đôi mắt đen lấy tràn đầy vẻ kinh ngạc, Thượng Quan nói tiếp: “Em xem, tôi cũng không tệ mà, ít nhất cũng đẹp trai hơn Lôi Nhị, đúng không? Nói về tiền, đừng thấy cậu ta bận hơn tôi là nhiều tiền hơn, tôi cũng không nghèo hơn cậu ta đâu. Hơn nữa cậu ta là kẻ không hiểu chuyện tình cảm, cả ngày chỉ comple oai phong, ở chung với cậu ta em sẽ buồn đến chết…”.
Lúc này Đỗ Hiểu Tô đã hiểu, đây chính là một anh chàng nhà giàu rảnh rỗi không biết làm gì, nên cô nói: “Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi, cảm ơn anh”.
Thượng Quan nháy mắt với cô, nói: “Đừng nói dối, nếu em có bạn trai rồi, vậy tại sao cuối tuần phải đi siêu thị một mình, phải xách hai túi lớn thế này. Cho dù em có bạn trai thật, nhưng từ điểm này có thể thấy anh ta không xứng đáng, nhanh chóng quên anh ta đi thôi!”.
Đỗ Hiểu Tô thấy hơi chua xót, hạ giọng nói: “Tôi sẽ không bao giờ quên anh ấy”, quay đầu nhìn ra bên ngoài. Xe chạy chậm, người đi bộ đông đúc, ai nấy cũng vội đi về phía đầu đường, nhưng ngay một hình bóng quen thuộc cũng không thấy.
“Nói dối không phải là thói quen tốt”, Thượng Quan cười khúc khích, “Như vậy đi, làm bạn gái tôi là được”.
“Tôi thật sự đã có bạn trai rồi”, cuối cùng cô cũng quay lại, đôi mắt hơi hoe đỏ, “Tôi không nói dối anh, anh ấy tên Thiệu Chấn Vinh”.
Thượng Quan không nói gì, khá lâu sau mới lên tiếng: “Xin lỗi”.
“Không có gì”, Đỗ Hiểu Tô nhỏ giọng đáp. Đẩy cái bánh mì vào túi, hàng lông mi dài, cong cong như chiếc quạt nhỏ, khi rủ xuống lại càng dài thêm, nhưng cảm giác mông lung như bị ngăn cách bởi thứ gì đó. Không khí trong xe chợt yên tĩnh, anh không cười đùa với cô nữa, còn cô khẽ cắn môi, ôm chặt lấy túi đồ. Qua một lúc lâu cô mới nói: “Tôi… cho tôi xuống đây đi”.
“Không sao”, anh nhất định lái xe lên, vô tư dừng ngay bên cạnh bảng cấm dừng xe, hỏi cô, “Ở đây phải không?”.
Cô gật đầu, vừa đưa tay đẩy cửa, anh đã xuống xe, giật lấy hai túi đồ trên tay cô: “Tôi đưa em lên!”.
“Không cần đâu!”
Anh kiên quyết: “Tôi đưa em lên!”.
Anh vẫn đang cầm đồ của cô, cô cũng không tiện giành lấy, đành dẫn đường đi. Vào thang máy lên lầu, qua hành lang đến trước cửa nhà, cô nói: “Cảm ơn, tôi đến rồi”.
“Tôi giúp em mang vào trong”, anh chau mày nhìn vào túi, “Mì ăn liền, phở ăn liền, đùi gà đóng gói, bánh mì, cả ngày em đều ăn mấy thứ này?”.
“Phải đi làm, có lúc không kịp nấu cơm.” Cô nhấp nhổm không yên nhưng anh cứ như tòa tháp chặn ngay trước cửa, cô đành mở cửa mời vào, cũng may là ban ngày, nếu không vị khách thế này cũng không tiện lắm.
Cô rót cho anh ly trà, sau đó để hai túi đồ vào tủ lạnh. Anh cầm ly trà chạy vào bếp, hỏi cô: “Căn nhà này em mua hay thuê?”.
“Thuê.”
“Hướng tây”, anh toát mồ hôi hột, “Tường nhà em nóng hôi hổi mà em không thấy nóng sao?”.
Hôm nay nhiệt độ khá cao, thật ra khi vừa vào nhà cô đã bật máy lạnh, chỉ là nhiệt độ chưa hạ thôi. Cô hơi ngại, vội lấy chiếc điều khiển chỉnh nhiệt độ xuống thấp hơn.
Máy lạnh vẫn đang kêu, đột nhiên anh nói: “Tôi tìm cho em một căn nhà khác”, sau đó chêm một câu, “Đừng hiểu lầm, tôi có người bạn làm