Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/599 lượt.
h tử của Tô Đông Pha: “Mười năm sống trên đời, đôi ta cách trở, không nhớ mong, nhưng thật khó quên”. Anh không thể tưởng tượng được, trong mười năm ròng rã, ông ngoại đã viết đi viết lại câu từ [1'> tưởng nhớ người đã khuất đó với tâm trạng gì. Ông ngoại được sinh ra trong một gia tộc danh tiếng những thập kỷ trước, năm mười tám tuổi vì không chấp nhận bị gia đình ép buộc hôn nhân nên một mình ông cùng bà ngoại lúc đó là bạn học trốn sang Nhật Bản, vượt qua khó khăn, vừa học vừa làm. Sau chiến tranh về nước, từ đó sống bên nhau đến trọn đời.
[1'> Từ là một thể loại văn học, hình thành vào thời Đường, và phát triển mạnh vào đời Tống ở Trung Quốc. Từ có số chữ trong bài cố định, câu dài ngắn, và phối hợp chặt chẽ với âm nhạc. Song nó khác thơ Đường luật ở chỗ “câu dài ngắn”, khác thơ cổ phong ở chỗ “cách luật nghiêm ngặt và số chữ cố định”.
Tình yêu đó đã trải qua thử thách của thời gian, của khó khăn vất vả, anh vẫn luôn cảm thấy trong thời đại ngày nay sẽ chẳng bao giờ có chuyện như thế.
Những gì xảy ra trong hiện thực ngày nay đối với anh mà nói nó đã trở nên quá quen thuộc rồi. Anh cho rằng cái gọi là tình yêu thực chất chỉ là trò cười. Ai mà chẳng vừa quay đầu đã quên ngay để tìm niềm vui mới, thay đổi khó lường?
Không ngờ vẫn còn một kẻ ngốc như Đỗ Hiểu Tô, cố chấp không chịu quên.
Anh nhớ có người từng nói với anh: “Vì chưa gặp được, nên không thể hiểu”.
Lúc đó anh cũng tỏ vẻ ít nhiều khinh thường, cảm thấy chuyện thật hoang đường, thế giới này làm gì có thề sống thề chết, có gì có thể kháng cự được tham vọng tiền tài?
Nhưng đúng là anh đã gặp rồi, mới hiểu được.
Không phải không có, mà là anh chưa gặp.
Anh dập tắt điếu thuốc, ngẩng mặt lên nhìn những vì sao lấp lánh trên trời đang chảy dài, không biết đó có phải là ngân hà không. Không khí trong thành phố bị ô nhiễm, ánh sao theo đó cũng mờ nhạt như không hiện hữu. Phía góc vườn có tiếng côn trùng đang kêu, từng tiếng từng tiếng vang vọng.
Gió đêm bắt đầu lạnh.
Đỗ Hiểu Tô không biết sao mình lại đến được nơi này. Cô ủ rũ trước gương đã hơn nửa tiếng đồng hồ, nhưng vẫn không sao nhớ được tối hôm qua thật ra đã xảy ra chuyện gì.
Cô uống say, rồi bị nhét vào xe, sau đó khi tỉnh lại đã ở trong biệt thự của Lôi Vũ Tranh.
Cô chỉ mong mình đã không làm gì quá thất lễ.
Cô hít một hơi dài, bước đi trên hành lang vắng lặng, ánh nắng mùa hạ rực rỡ chói mắt rọi qua mấy khung cửa sổ, từng hạt bụi đang lơ lửng trong không khí như biến thành vô số cát vàng bay lượn giữa không trung.
Một nữ giúp việc mặc đồng phục, tay bê bình hoa tươi cười chào cô, sau đó nói: “Cô Đỗ, Lôi tiên sinh đang ở phòng ăn”. Cô chỉ mỉm cười đáp lại, trong phòng khách cũng có người đang thay hoa trong bình, thấy cô cũng mỉm cười: “Chào buổi sáng, cô Đỗ”.
Cô nhanh chóng đi đến phòng ăn, cúi mặt nhìn xuống thấy mặt sàn gỗ có vân sáng bóng như gương. Lôi Vũ Tranh đi đôi dép trong nhà, mặc một chiếc áo thun cùng quần dài, nhìn qua có vẻ rất thư thái.
Cô thấy hơi ngượng, từ sau khi về từ đảo xa cô đã quyết tâm sẽ không làm chuyện ngốc nghếch nữa. Cô và Vũ Lôi Tranh cũng sẽ không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Tuy anh là anh trai của Chấn Vinh nhưng cô cũng không muốn làm phiền, nào ngờ hôm qua lại mất mặt như thế.
Lôi Vũ Tranh không nói gì, vừa ăn sáng vừa đọc báo. Bữa sáng của anh rất đơn giản, cô vốn tưởng rằng cuộc sống của người giàu phải là ngày ngày bào ngư vi cá, thế mà trong đĩa của anh lại chỉ có thịt hun khói, bên cạnh là một ly café, còn tốc độ đọc báo nhanh đến chóng mặt và tâm trí vốn cũng chẳng để vào việc ăn uống.
Quản gia đích thân đến hỏi cô, muốn ăn kiểu Tây hay kiểu Trung, cô ngập ngừng: “Đơn giản nhất là được”.
Kết quả là nhà bếp bê lên cháo trắng và bánh bao nhân tôm. Cô cắn miếng bánh vừa thơm vừa mềm rất ngon. Còn cháo nấu đủ nhừ, mùi gạo thơm phức.
“Sau này ở ngoài đừng tùy tiện uống rượu nữa.”
Cô giật bắn mình, cháo như nghẹn lại trong cổ, suýt tắt thở.
Nhưng Lôi Vũ Tranh không ngẩng đầu lên, gần như nói chuyện với tờ báo: “Một cô gái uống rượu đến say mèm thì còn ra thể thống gì nữa”.
Cô nhỏ giọng đáp lại: “Xin lỗi”.
Dường như cô luôn nói xin lỗi với anh.
Anh không phản ứng, một lát sau mới lật báo sang trang mới, nói: “Cô đang ở đâu? Tôi đi chơi golf, có thể tiện đường đưa cô về”.
Lúc này cô mới nhớ ra hôm nay là thứ Bảy, không phải đi làm, chẳng trách anh ăn mặc đơn giản như vậy. Cô hỏi: “Anh chơi golf ở đâu?”, sợ anh hiểu lầm, cô lại vội vàng thêm một câu, “Cứ cho tôi xuống trạm xe điện gần nhất là được”.
Cô không ngờ anh không gọi tài xế mà tự lái một chiếc xe mui trần màu đen. Vì mặc áo thun nhạt màu nên càng tôn lên dáng vẻ tuấn tú của anh, trông càng giống Chấn Vinh hơn.
Anh lái xe vun vút, lướt qua dòng xe đang chạy. Khi đèn đỏ, có một chiếc xe khác dừng ngang hàng với xe họ, mấy người xe kia huýt sáo với họ, cô làm như không nghe thấy, còn Lôi Vũ Tranh tỏ nét mặt hằm hằm.
Anh đang giận, trông bộ dạng khi giận của anh rất giống Chấn Vinh, bên ngoài thì tỏ vẻ điềm tĩnh, nhưng nét