Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.
ạ Ly, cách vị trí… mấu chốt nhất kia… không xa lắm. Cô vã mồ hôi hột, lặng lẽ rụt tay về, còn Dạ Ly thì trưng ra vẻ mặt thẹn thùng, ánh mắt nhìn cô như muốn nói: “Nếu cô muốn tiếp tục chà đạp thì tôi cũng không để bụng đâu”. Càng khiến cô bực chết đi được.
Nhưng đáng hận nhất là, cảm giác lúc đặt tay lên đùi anh ta lại… thích vô cùng. (= =)
Tiểu Hân Tử, cậu quản nhiều chuyện như vậy làm gì, còn thản nhiên chen vào giữa câu chuyện của chúng tôi?! Sau khi kéo ghế ngồi xưống, khuôn mặt Điền Hân tràn ngập vẻ háo hức, nói: “Tiểu Ly, anh kể tiếp đi, chuyện ma không thể chỉ kể một nửa rồi dừng lại được, bằng không tối nay chúng sẽ đến tìm anh tính sổ đấy. Đoạn nào tôi chưa được nghe thì anh kể lại một lần nữa đi, ha ha ha.”
Vi Vi ôm mặt, nói: “Trời ơi, hãy đưa tôi ra khỏi đây!”
Dạ Ly nhìn Điền Hân rồi nháy mắt mấy cái, sau đó bắt chước giai điệu của Chuyến tàu cuối lúc nửa đêm[2'> tiếp tục kể câu chuyện ma quái còn đang dang dở của mình: “Ngay khi cánh cửa thang máy vừa khép lại, bên trong đột nhiên tối đen như mực… Hóa ra là mất điện! Trình Tổng… Á, Trình mập thầm nghĩ không thể để mất phong độ trước mặt mỹ nữ được, thế nên ông ta bình tĩnh nói: “Không sao… không sao đâu!” Rồi ông ta lập tức ấn vào nút báo động cầu cứu bên ngoài, có vẻ như mạch điện đã bị hỏng. Nhưng không ngờ cô gái đó còn bình tĩnh gấp mấy lần Trình mập, cô ta lạnh lùng cất tiếng cười. Tiếng cười quỷ dị đến đáng sợ, vang dội khắp buồng thang máy chật hẹp. Trình mập sờ soạng, lần mò nút báo động nhưng sờ tới sờ lui, ngón tay chỉ chạm được vào cánh cửa titan lạnh lẽo, tựa như không hề có cái nút nào như thế. Điều quái quỷ nhất là ngay cả bốn bức tường thang máy ông ta cũng không thể chạm vào, dường như trước mặt ông ta lúc đó chỉ là một không gian vô bờ bến. Điện thoại, cặp tài liệu của ông ta cũng không cánh mà bay.
[1'> Một chương trình kể chuyện ma quỷ, liêu trai của Đài truyền hình tỉnh Tứ Xuyên.
Đúng lúc này, Trình mập cũng có chút hoảng loạn, ông ta cất tiếng gọi cô gái kia nhưng đối phương không đáp lại dù chỉ là một tiếng động. Ông ta càng lúc càng sợ hãi, chỉ còn biết ngồi thu mình một chỗ. Một giờ, hai giờ… Không biết đã bao lâu trôi qua, thang máy bỗng vang lên tiếng “ting ting” quen thuộc, cuối cùng cũng mở ra. Bên ngoài đèn đuốc vẫn sáng trưng, thang máy cũng hoạt động bình thường, dường như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác. Nhưng khi Trình mập quay lại nhìn mới phát hiện ra… trong thang máy trống không, ngoài ông ta ra không hề có người nào khác. Ông ta lo sợ nơm nớp đưa tay lên nhìn đồng hồ, so với lúc ông ta bước bào thnag máy cùng lắm cũng chỉ một, hai phút trôi qua, nhưng rõ ràng ông ta đã ở trong đó những mấy tiếng đồng hồ cơ mà…”
Nghe đến đây, Lục Vi nuốt nước miếng cái “ực”, nổi da gà. Cô chống tay xuống bàn, cố trấn tĩnh đứng lên, nhưng lại phát hiện chân mình như sắp nhũn ra. “Toàn những chuyện bậy bạ! Tôi… tôi đi lấy nước.” Vi Vi quay người nhưng hồi lâu sau vẫn không thấy cử động, một lát mới quay lại, do dự nói: “Ồ, hay là Tiểu Hân Tử, cậu đi cùng mình đi… Đi!” Mặc dù máy lọc nước cách bàn làm việc của cô mấy bước chân nhưng nghĩ đến phòng khách tối mờ, cửa ra vào lại chỉ khép hờ, cô chợt thấy vô cùng hoảng sợ.
Nhưng đợi mãi vẫn không thấy Điền Hân có phản ứng gì, cô ấy ngập ngừng một lát rồi đột nhiên vỗ tay, hét to: “Ôi, Dạ Ly, anh kể chuyện ma thật truyền cảm! Không nghe quả là đáng tiếc. Nào nào, kể tiếp một câu chuyện nữa đi!”
Lục Vi bám chặt vào băng ghế, thiếu chút nữa thì ngã lăn xuống đất.
Dạ Ly nhướng mắt, nghiêm túc nói: “Chuyện tôi kể không phải là chuyện ma, đó là chuyện có thật. Sau khi trải qua chuyện này, kỳ thực Trình mập không để tâm lắm vì ông ta vẫn luôn tự lừa gạt chính mình đó là do áp lực tinh thần quá lớn nên sinh ra ảo giác, cho đến Tết Thanh minh lại xảy ra một chuyện nữa.”
“Đủ rồi!” Lục Vi bất giác gào lên. “Trong giờ làm việc mà các người lại đi nói chuyện phiếm, hơi quá đáng rồi ấy!”
Điền Hân nghe thấy vậy thì ngước nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lục Vi bằng ánh mắt khinh bỉ, nói: “Cậu còn nói mình ư? Tháng trước ngày nào cậu cũng xin về sớm khiến mình phải giúp cậu tìm đủ mọi lý do để xin phép chị Tống kia mà. Tiểu Ly, anh không cần để ý tới cô ấy, cô ấy chính là một con quỷ nhát gan, anh cứ kể tiếp đi, hi hi!”
Dạ Ly làm bộ nghiêm túc nhìn sang phía Lục Vi, nói: “Chị Vi Vi, chị thực sự không sao đấy chứ?”
“Ai da, không sao đâu! Nếu cô ấy sợ thì có thể ra phòng khách mà ngồi, không nghe thấy mình nói gì là được mà.” Lục Vi vô cùng đau khổ, cả văn phòng chỉ còn lại ba người, sao cô có can đảm đi đến chỗ không người chứ!
Dạ Ly mỉm cười đắc ý, kéo dài giọng bắt đầu câu chuyện thứ hai: “Không bao lâu sau thì đến Tết Thanh minh, Trình mập nhận được lời mời của nhân tình, bảo ông ta đến thành phố A chơi mấy hôm. Đương nhiên, chắc các cô cũng biết, ở nhà ông ta còn có một bà vợ la sát nữa, nên ông ta phải nghĩ cách để bình dấm chua đó không nghi ngờ.
Đầu tiên ông ta đến công ty, lấy máy bàn trong phòng làm việc gọi cho vợ, nói là phải tăng ca