Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
ắm tóc đen trong công ty đã được giải quyết ổn thỏa, nhưng thủ phạm hù dọa Trình Tổng và Lục Vi trong thang máy vẫn chưa xuất đầu lộ diện. Lục Vi nói hết toàn bộ sự thật lúc bị kẹt trong thang máy với Dạ Ly, nhưng có một việc cô không muốn nói ra, đó là… Quý Vân.
Vi Vi vẫn không sao hiểu được, hôm đó Quý Vân làm thế nào có thể đột nhiên xuất hiện ở nơi kỳ quái đó, làm thế nào mà anh ta đưa cô thoát ra khỏi đó được. Sự xuất hiện của Khuyên Khuyên đã khiến tất cả những mối nghi ngờ đều chuyển sang một người xa lạ khác, chi tiết Quý Vân đột ngột xuất hiện phía ngoài thang máy hôm ấy là manh mối đáng nghi ngờ nhất.
Vi Vi vẫn luôn do dự không biết có nên nói cho tên Dạ đại họa biết thủ phạm có thể là người đã tiễn mình đến cửa ngày hôm đó hay không. Hôm nay, Trình Tổng vẫn đi muộn nửa tiếng đồng hồ, nhưng bất ngờ ông ta lại không có dáng vẻ thong dong, nhàn nhã như mọi khi, dường như phải lết mãi mới vào đến văn phòng, vừa bước tới cửa đã la hét om sòm tìm Dạ Ly.
Nửa tiếng sau, Dạ đại họa bước ra từ phòng làm việc của Trình Tổng, quả đúng như dự liệu, hai chữ “người đó” trong câu chuyện cũ lại xuất hiện.
Dạ Ly lên tiếng: “Trình mập nói, vừa rồi trong thang máy, ông ta lại trông thấy người con gái đó.”
Vi Vi trừng mắt hỏi: “Người nào cơ?”
“Chính là người mà tối hôm đó ông ta đã thèm đến chảy nước miếng nhưng cuối cùng lại bị cô ta dọa cho hồn siêu phách tán ấy. Vừa rồi Trình mập cùng một nhóm người đi vào thang máy, rõ ràng ông ta đã trông thấy cô ta ấn nút lên tầng hai mươi ba… vừa khéo cũng là tầng làm việc của công ty Quý Vân!
“Anh nghĩ xem bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Dạ Ly ra vẻ không có chuyện gì, nói: “Còn có thể làm thế nào nữa, lên thẳng trên đó mà tìm.”
“Ừ, chúc anh thành…” Lục Vi còn chưa nói hết câu, Dạ Ly đã vỗ nhẹ lên vai cô, cười tươi như hoa. “Với tư cách là lao động không công của cửa hàng thú cưng, cô sẽ đi cùng tôi.”
Lục Vi: “…”
Buổi chiều hôm đó, vào lúc 15 giờ 15 phút 15 giây, sau khi đợi Dạ đại Boss ăn no ngủ kĩ xong, hai người bắt tay vào hành động, đi thang máy lên thẳng tầng hai mươi ba.
Trên đường đi, Lục Vi lo lắng, thấp thỏm không yên. Trong lúc sợ hãi, ngay cả bộ dạng của đối phương như thế nào cô cũng không nhớ thì sao có thể nhận diện được đây? Lại lo sợ khi tìm ra rồi, không biết Dạ Ly có thể đối phó được hay không, hay là bị dọa cho sợ đến độ làm ảnh hưởng đến người khác. Nhưng kết quả lại một lần nữa chứng minh: chân tướng sự thật thường rất chớ trêu.
Đến tầng hai mươi ba, Dạ Ly lấy ra một thứ gì đó giống như la bàn từ túi áo ngực, đi theo hướng mà đầu kim đã chỉ, tiến thẳng vào công ty của Quý Vân. Mặc kệ ba rem “không phận sự miễn vào” phía trước quầy tiếp tân, Dạ đại họa vẫn đường đường chính chính xông thẳng vào phòng làm việc. Đến khi đối phương trông thấy Dạ Ly và Lục Vi thì cũng đã muộn, không thể ngăn chặn được nữa.
Cô lễ tân còn chạy đuổi theo phía sau, la hét: “Này anh chị kia, anh chị đến tìm ai vậy? Xin lỗi, Tùng tiểu thư, họ…”
Bên này, cô gái tên là Tùng tiểu thư ấy chợt tái mặt, không kịp nói dù chỉ một lời. Dạ Ly khoanh tay, đứng tựa cửa, chép miệng nói: “Muốn nói chuyện ở đây hay là đi ra ngoài?”
Tùng tiểu thư đứng ngây tại chỗ, Lục Vi ở bên cạnh cũng đã hóa đá. Cô đưa mắt nhìn kĩ dung nhan của đối phương, vị “Tùng tiểu thư” này chẳng phải ai khác mà chính là bạn gái của Quý Vân.
Lục Vi chau mày, ai đó có thể nói cho cô biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Chân tướng sự thật
Bầu không khí trong văn phòng công ty Luật tĩnh lặng như tờ. Quả lắc nhỏ trong chiếc đồng hồ cổ đặt bên cạnh giá sách không ngừng phát ra những tiếng tích tắc đơn điệu. Lục Vi cắn cắn ngón tay cái, liếc nhìn Dạ đại họa đứng bên cạnh rồi lại nhìn chằm chằm vào Tùng Dung đang ngồi nghiêm chỉnh trước mặt. Bầu không khí thực sự có chút kỳ quái, cuối cùng không chịu nổi, cô khẽ ho khan một tiếng.
Tiếng ho đó phá tan bầu không khí nặng nề đang bao phủ, Dạ Ly nhìn thẳng vào Tùng Dung, nhếch mép cười vẻ tà mị. “Thì ra kẻ cố ý ở trong thang máy giả thần giả quỷ, dọa dẫm Trình Vu chính là cô sao?”
Đầu óc Lục Vi choáng váng, hồi lâu sau mới nhớ ra Trình Vu chính là tên thật của sếp mình – Trình Tổng. Tùng Dung hơi rướn người, trừng mắt lý sự: “Đáng kiếp! Vừa nhìn ta đã biết ngay hắn chính là một tên dâm ô hèn hạ, đáng ghê tởm. Vừa bước vào thang máy, hắn đã nhìn chòng chọc vào người ta, hận không thể liếm cơ thể ta một lượt từ trên xuống dưới. Ta không dọa hắn thì dọa ai đây chứ?”
Dạ đại họa lại nhếch mép cười. “Trên màn hình máy tính đột nhiên xuất hiện lời nguyền rủa cũng là do cô làm phải không?”
Vi Vi dụi dụi mắt, sau khi đã xác nhận và khẳng định chắc chắn mình hoàn toàn không bị hoa mắt, cô mới lặng lẽ chống cằm, đắm chìm trong những suy nghĩ miên man vô định. Mặc dù thí nghiệm lâm sàng đã chứng minh, thế giới yêu ma quỷ quái và hung ác hơn nhiều so với thế giới hiện thực mà Lục Vi đang sống. Sau khi biết rõ kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện chính là bạn