Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
n yêu quái đó thì chẳng phải anh sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa sao?” Dựa vào tính cách keo kiệt của lão Trình, nhân viên không còn giá trị lợi dụng nữa nhất định sẽ bị sa thải, Dạ đại họa lại cam lòng để thế ư?
Dạ Ly dường như cũng thấu hiểu suy nghĩ trong đầu Vi Vi, gật đầu giải thích: “Ai da, vậy lại phải có cách gì đó thôi? Đi làm một tháng nay tôi mới phát hiện ra, thời buổi này kiếm được cho mình một chỗ làm thực sự rất vất vả, ô ô, thế nên đành nhẫn nhịn chịu đau khổ đến khi Trình mập mua cho mình một suất bảo hiểm mà thôi.”
Vi Vi: “…” Ngày nào tên xấu xa này cũng đến muộn về sớm, lấy tư cách đâu mà than phiền giữ được một chỗ làm thật là quá đau khổ chứ!!
Vì thế, một tuần sau, Dạ Ly đột ngột từ chức khiến đám người Tiểu Hân Tử và chị Tống phải chịu một phen buồn khổ. Mà theo nguồn tin thân cận, số tiền Dạ Ly kiếm được sau khi bị sa thải ước chừng bằng một công nhân bình thường làm việc trong khoảng hơn hai mươi năm cộng lại. Trước những tin đồn này, Lục Vi có suy nghĩ: anh ta quả nhiên không hổ danh là Dạ gian thương. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, diễn xuất của anh ta trong những pha hành động hết sức kỳ quáy và đầy quả cảm, giống y như thật vậy. ╮(╯_╰)╭
Câu chuyện về nắm tóc đen với nỗi đau cắt da cắt thịt của Trình Tổng cuối cùng cũng đã hạ màn một cách viên mãn.
Tiểu Long nhà ta đã trưởng thành
Tâm lý học lứa tuổi vị thành niên
Tôi từ đâu đến?
Quá trình trưởng thành
Hé mở cánh cửa tình yêu
“Ô hô hô, Tiểu Vi Vi, tại sao cô không tự nói cho cậu ta biết? Lẽ nào cô xấu hổ sao?”
“Ô hô hô, Tiểu Vi Vi, cô yên tâm, ta nhất định sẽ đem hết kinh nghiệm về cuộc sống truyền đạt lại cho Nam Huyền, để cậu ta đánh đâu thắng đấy, chinh phục tất cả giống cái trong tam giới này!”
Lục Vi: “…”
Kế hoạch nói cho Dạ đại họa lại thất bại, Lục Vi lắc đầu lẩm bẩm: “Nên tìm một người đàn ông đứng đắn, nghiêm chỉnh thì hơn.” Đang đắn đo suy nghĩ việc tìm người, Vi Vi chợt nghe thấy phía sau lưng vọng lại một giọng rầu rĩ: “Làm gì có người đàn ông tốt? Tìm đâu ra người đàn ông tốt bây giờ?”
Vi Vi giật mình, vừa cúi xuống liền trông thấy một cái đầu nho nhỏ với bộ lông mượt mà thò ra khỏi ba lô của mình. “Khuyên Khuyên! Cô chui vào ba lô của tôi từ bao giờ vậy?”
Khuyên Khuyên cười gian hai tiếng rồi chậm rãi bò lên vai Lục Vi, nhìn chằm chằm lên giá sách, đưa tay che mặt, nói: “Khuyên Khuyên chưa từng được xem và nghe những thứ này. Vi Vi sao lại… lại…”
Mặt Lục Vi tối sầm, đành phải kể rõ ràng mọi chuyện cho con chuột lắm điều này nghe, so với Nam Huyền, quả nhiên con gái nói chuyện với nhau có vẻ dễ dàng hơn. Nghe xong, Khuyên Khuyên gãi gãi vành tai, ra vẻ hiểu chuyện, nói: “Thì ra là như vậy, chả trách sáng nay khi ra ngoài, cô lại lén lút như vậy, lúc đó Khuyên Khuyên còn tưởng cô trốn ra ngoài ăn cơm một mình, hóa ra là vì Tiểu Long ngốc nghếch ấy. Ai da! Không ngờ Tiểu Long ngốc nghếch lại phát dục muộn như thế, hơn một nghìn tuổi mới di tinh.”
Nghe thấy Khuyên Khuyên nói ra hai từ sau cùng, Lục Vi bỗng cảm thấy thẹn thùng, hai gò má bất giác nóng bừng lên. Chẳng phải Dạ Ly đã nói, loại tiểu yêu Âm Âm này ngoài việc ăn thì chỉ biết ngủ, lại đần độn, ngốc nghếch sao? Vì sao… vì sao bà tám Khuyên Khuyên này còn biết cả từ ngữ của người lớn rồi nói ra một cách tự nhiên như thế!
Khuyên Khuyên thấy Lục Vi thẹn đến nỗi không thốt nổi nên lời, một lần nữa ra vẻ người lớn, hỏi: “Vi Vi, cô xấu hổ như thế, lẽ nào cô vẫn còn là xử nữ sao?”
Lời nói vừa dứt, Lục Vi nghe rõ một tiếng “bộp” vang lên trong đầu, mọi thứ bất giác nổ tung. Cũng may lúc này cô đang đứng trong một góc khuất và cũng may là người khác không nhìn thấy, không nghe thấy những lời Khuyên Khuyên nói, nếu không cô thực sự chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa. Nghĩ vậy, Vi Vi vô thức đưa tay lên che mặt, không biết phải làm thế nào nữa.
Khuyên Khuyên thấy thế, lẩm bẩm: “Có gì mà phải xấu hổ như thế chứ? Phát dục, giao phối là lẽ thường tình, trước đây, khi tôi còn ở trong tòa nhà thương vụ, cũng thường thấy con người yêu đương vụng trộm ở đó.”
Lục Vi nghẹn họng, chỉ còn cách đục lỗ mà chui xuống đất. Khuyên Khuyên vẫn tiếp tục nói, còn tỏ ra oai phong lẫm liệt, vỗ vỗ vào vai Lục Vi: “Chẳng phải là giáo dục giới tính sao? Vi Vi, cô không phải lo, tôi sẽ giúp cô giáo dục Nam Huyền.”
Vi Vi: “… Được.” Có lẽ giữa yêu ma với nhau sẽ dễ dàng khai thông cho nhau hơn chăng?
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách giáo dục_ _ _ _ _
Tối hôm đó, Lục Vi đã hoàn toàn phủ định cái lý luận “giữa yêu ma với nhau sẽ dễ dàng khai thông cho nhau” chết tiệt đó, hơn nữa còn hận không thể tự giáng cho mình hai cái bạt tai. Chuyện kể bắt đầu từ…
Tháng Năm, nhiệt độ bắt đầu tăng cao. Ăn xong bữa tối được một lúc, Lục Vi liền lui về phòng ngủ, bật máy tính lên mạng, để Khuyên Khuyên có không gian và thời gian riêng tư giáo dục Nam Huyền. Ngồi lướt web nhưng trong lòng Vi Vi vẫn cảm thấy không yên tâm, trong đầu đầy nghi hoặc. Rốt cuộc Khuyên Khuyên