Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
ng định nói gì đó thì cả người cả chuột sững sờ khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ phòng ngủ. Cả hai ngó đầu vào nhìn, thấy quỷ u sầu và Địa Phược Linh đang nhảy xuống ô cửa sổ trốn thoát, để lại Nấm mốc bà bà chậm chạp chống gậy bước từng bước, vừa tức giận vừa nóng vội. “Ôi da, lũ khốn kia nói chạy là chạy ngay. Ô, ô, đáng thương cho lão bà bà chân tay già yếu này! Cứu tôi với, cứu tôi với! Đúng là không thể dựa dẫm vào lũ tiểu quỷ trẻ người non dạ kia, ô ô ô…”
Lục Vi nhìn Nấm mốc bà bà đang vỗ ngực, giậm chân, quay sang thấy Khuyên Khuyên cũng đang nhìn mình đăm đăm, hai người nhất thời bối rối, không biết phải nói gì.
Nấm mốc bà bà đột nhiên hướng về phía Lục Vi, quỳ xuống bái lạy. “Cứu tôi, cứu tôi với! Thân tôi già cả, không làm tổn thương đến người khác đâu, chỉ là thỉnh thoảng dính lấy con người hút ít vận may, khiến họ phá sản phải nhảy lầu, lìa vợ xa con, lái xe gặp tai nạn, uống nước sặc chết mà thôi… Thân già này từ trước đến nay chưa biết hại ai….”
Lục Vi toát mồ hôi, như thế mà chưa phải là hại người sao? Nhưng rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy? Không phải vừa rồi mọi thứ vẫn còn rất tốt đó sao? Giữa lúc Vi Vi đang do dự, Nấm mốc bà bà bất chợt ngừng khóc, hốc mắt, khóe miệng đột nhiên ứa máu, khuôn mặt trở nên ngây dại.
“Vi Vi, cô xem kìa!” Nhìn theo hướng Khuyên Khuyên chỉ, Vi Vi lúc này mới phát hiện ra toàn thân Nấm mốc bà bà đã bị bao phủ bởi một quầng sáng bạc, luồng ánh sáng quỷ dị ấy có khả năng khiến thân thể ma quỷ tan biến. Thân thể của Nấm mốc bà bà đang mờ dần đi.
Một lát sau, Nấm mốc bà bà biến thành tro bụi. Khuyên Khuyên đứng bên cạnh chứng kiến từ đầu đến cuối, không khỏi run rẩy sợ hãi, lắp bắp nói: “Trời ơi, trời ơi! Chuyện gì đang diễn ra vậy!”
Trong lúc Lục Vi đờ đẫn, kinh ngạc thì đột nhiên vang lên tiếng đập cửa thình thình. Ba tiếng dài hai tiếng ngắn, tiết tấu thong thả mà cẩn trọng, nhất hời đầu óc cô quay cuồng, nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Dạ Ly. Điện thoại, báo ứng, mau chạy… Ngoài cửa không phải lại có một hộp quà kỳ quái nào nữa chứ…
Khuyên Khuyên nhát gan run như cầy sấy, nhanh chóng trốn vào trong chăn, chỉ thò cái đầu chuột cùng chiếc miệng trắng tinh, lắp ba lắp bắp nói: “Vi Vi không được mở, không được mở… Có lẽ… có lẽ đó là Thiên Đầu Phật đã trốn thoát, chạy đến đây ăn thịt chúng ta đấy!”
Đối mặt với tình huống này, Lục Vi lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Một khi đối phương đã có tính toán thì cho dù cô không mở cửa, đối phương vẫn có cách mò được vào. Hít một hơi thật sâu, Vi Vi hiên ngang, lẫm liệt bước ra khỏi phòng ngủ.
Khuyên Khuyên ôm cái đuôi nhỏ bé, rơi lệ. “Nhất định là vì dạo này tôi ăn nhiều thịt, có mùi thơm nên mới thu hút sự chú ý của yêu quái. Ô ô, Khuyên Khuyên sai rồi, tôi sẽ giảm béo! Ngày mai sẽ giảm béo liền!!”
Cùng với tiếng than thở ỉ ôi của Khuyên Khuyên, Lục Vi hăng hái ra mở cửa. Nhìn thấy người ngoài cửa, cô nhất thời đứng chết lặng tại chỗ.
“Tương Ảnh? Sao lại là cậu?” Từ sau khi đường lên núi Bất Thanh bị hòn đá lớn chặn đứng, đại minh tinh Tương Ảnh cùng trợ lý Văn Trinh không hiểu tại sao cũng đột nhiên biến mất. Ngay cả Dạ Ly, nhà “âm dương học” chịu trách nhiệm dẫn đoàn điều tra vụ “diễn viên tàng hình” trên núi Bất Thanh cũng biến mất không để lại chút dấu vết. Sự việc này đã khiến bộ phim Kế hoạch mai mối kia trở nên vô cùng nổi tiếng, ai ai cũng biết. Nhưng không ai ngờ, diễn viên Tương Ảnh xinh đẹp, yêu kiều kia lại chính là cậu thiếu niên kiêu ngạo, lạnh lùng, nửa đêm nữa hôm bỗng xuất hiện trong khu nhà hình ống tầm thường này.
Cảm nhận được sự nghi hoặc của Lục Vi, sắc mặt Tương Ảnh không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng trong ánh mắt vẫn ngập tràn sự thờ ơ, vô cảm. Ngược lại, Văn Trinh đứng bên cạnh hơi khom mình cúi chào, lịch sự nói: “Đêm hôm khuya khoắt còn đến làm phiền Lục tiểu thư, thật có lỗi quá!”
Lục Vi vô thức lùi lại mấy bước. “Cô là… Lạc?”
Văn Trinh mỉm cười tao nhã. “Văn Trinh trên núi Bất Thanh chính là Lạc đại nhân biến thành. Đại nhân tính tình phóng túng, cởi mở, có chút lỗ mãng, xin phu nhân thứ lỗi.”
Nghe thấy những lời này, Vi Vi há to miệng, lượng thông tin này thực sự quá lớn khiến cô nhất thời không kịp phản ứng. Nói như vậy, Văn Trinh là một người khác, còn lúc ở núi Bất Thanh, vì để trêu đùa em trai mình, Lạc đại nhân đã biến thành người này? Đây rốt cuộc là chuyện gì chứ? Còn có…
“Cô… cô gọi tôi là gì? Phu nhân?” Nếu nhớ không nhầm thì cô thực sự chưa kết hôn.
Dường như biết Lục Vi còn có nhiều nỗi băn khoăn, Văn Trinh mỉm cười, đưa hai tay lên vỗ vỗ mấy tiếng rồi quay người, hô to: “Còn không mau rước phu nhân hồi phủ?” Nói xong, Tương Ảnh và Văn Trinh nghiêng người nhường chỗ.
Vi Vi bất giác nhìn ra phía ngoài, tức thì toàn thân hóa đá.
Đội rước hồ ly
Con ngõ nhỏ vốn hiu quạnh, hẻo lánh nay bỗng đèn đuốc sáng trưng, những đốm lửa màu xanh leo lét thắp sáng cả khu nhà, đẹp như mộng ảo. Những cánh hoa hồng không biết từ đâu rơi xuống, phiêu diêu