Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

giữa khoảng không bao la, thơ mộng, đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất, không để lại chút dấu vết. Từ phía xa xa truyền đến tiếng chiêng trống rộn ràng, cùng tiếng hát ngân nga, trầm bổng. Những giai điệu xa xưa du dương, êm ái nghe như nước chảy, lá rơ, như đóa hoa hé nở gọi mùa xuân về. Cùng tiếng nhạc mỗi lúc một rõ ràng, Lục Vi liền trông thấy một đội ngũ chỉnh tề đang chậm rãi bước vào khu nhà hình ống.
Đội ngũ chia thành hai hàng ngay ngắn, mỗi người cầm theo một chiếc đèn lồng hình hoa sen vô cùng đẹp mắt. Kỳ lạ là, những chiếc đèn lồng này không hề được che đậy, vậy mà ngọn lửa vẫn cháy rực rỡ, lung linh trước gió. Vi Vi đang kinh ngạc, liền nghe thấy Khuyên Khuyên trèo lên vai mình tự lúc nào đạp đạp chân, nói: “Là… là hồ ly!!”
Nghe thấy vậy, Lục Vi mới nheo mắt nhìn kĩ lại, quả thật đó là một lũ hồ ly đang nhẹ nhàng bước tới. Trên người chúng khoác bộ trang phục màu đỏ từ triều Hán, chân và đầu vẫn là của hồ ly, chỉ có dáng điệu, cử chỉ, đi đứng lại giống hệt con người. Những chiếc đèn lồng hoa sen cũng được cái đuôi dài uốn éo của chúng giương thẳng lên cao. Đội ngũ hồ ly bám sát nhau, vừa đi vừa hát ca không ngừng. Lúc này Lục Vi mới hiểu, tiếng hát du dương kia vang lên từ đội hợp xướng này.
“Đây là…” Vi Vi líu lưỡi, nhưng không đợi Văn Trinh giải thích, Khuyên Khuyên đã chít chít lên tiếng: “Đây là lễ trước dâu của đội hồ ly! Vì khả năng sinh sản của loài hồ ly rất tốt, ngụ ý con đàn cháu đống, lộc phúc đầy nhà, vợ chồng trăm năm hạnh phúc viên mãn, cho nên ma giới luôn chọn loài hồ ly làm đội ngũ đón dâu, đối với tân nương, nó còn là niềm vinh dự bất ngờ. Oa, trong truyền thuyết chỉ có duy nhất một lần đội hồ ly tiến hành rước dâu, nhưng đã là từ hơn một ngàn năm trước rồi, đó là lúc Hồ Vương đại nhân kết hôn. Khuyên Khuyên cũng mơ ước có một ngày được đội hồ ly rước về…”
“Cái kia…” Lục Vi vẫn còn ra sức giãy giụa trước khi bước vào cõi chết. “Có thể bảo nó đi chậm một chút được không, tôi sợ độ cao.”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách đội rước hồ ly_ _ _ _ _
Nằm ngoài dự liệu của Lục Vi, lên xe không được bao lâu, cô đã bị mùi hương trong cỗ xe phượng hoàng ngũ sắc xộc vào mũi khiến cho mệt mỏi, từ từ ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, đập vào mắt cô là một trần nhà trắng như tuyết, rèm cửa sổ bằng nhung vừa dày vừa nặng, che kín một khoảng tường, chiếc giường công chúa hình tròn rộng lớn cùng một chiếc bàn trang điểm theo kiểu châu Âu tinh xảo, đẹp mắt. Rất tốt, xem ra mình đã hoàn toàn xuyên không rồi.
Vi Vi vừa uể oải ngồi dậy, liền nghe thấy từ phòng bên truyền đến những tiếng động rất khẽ. Một lát sau, cô thấy một cô gái mặc chiếc váy bồng màu hồng nhạt uyển chuyển bước vào. Lục Vi chớp chớp mắt, sau khi xác định chắc chắn mình không hoa mắt, mới cất tiếng gọi: “Nhạc Linh?!”
Hôm nay cô thực sự đã phải nhận quá nhiều sự kích động. Sau khi rời núi Bất Thanh, những người bạn trong thế giới đó đều đột nhiên biến mất, nhưng giờ chỉ qua một đêm, mọi người lại đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc việc này là sao?
“Tại sao cô lại ở đây? Khuyên Khuyên đâu?”
Nhạc Linh chỉ tay ra chiếc bàn gỗ hình tròn ngoài phòng khách, Khuyên Khuyên đang nằm giữa một đống đồ ăn vặt, tay trái ôm chiếc bánh ngọt dâu tay, tay phải nắm một nắm khoai tay sấy, mãn nguyện thưởng thức. Hừm… Cách đây vài tiếng, ai đã nói nhất định sẽ giảm béo đây?
Đôi mắt đen láy của ông chú già đáng khinh hấp háy, nâng vạt váy rồi xoay tròn một vòng, nũng nịu nói: “Đây là chiếc váy mà tôi mới làm, Vi Vi thấy có đẹp không?”
“Rất đẹp…” Lục Vi ôm ngực thở dài, đối với sở thích oái oăm này của Nhạc Linh, Lục Vi đã dần thấy quen, không còn ngỡ ngàng đến nổi da gà như ban đầu nữa. Có điều, việc quan trọng nhất lúc này là: “Chúng ta đang ở đâu đây? Rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nghe thấy vậy, Nhạc Linh im lặng một lát, đến khi cơn kích động của Lục Vi qua đi rồi mới nói: “Nơi này chính là tẩm cung của Lạc đại nhân, vì đại nhân nói tôi khá thân thiết với cô nên để tôi tiếp đãi cô.”
Nghe xong những lời này, Lục Vi lặng lẽ cúi đầu, troong lòng càng lúc càng hoài nghi, chậm rãi nói: “Vậy sao?” Nhạc Linh chẳng phải vẫn là thuộc hạ của Dạ Ly ư? Tại sao bây giờ lại ở trong tẩm cung của Dạ Lạc? Còn đảm đương nhiệm vụ tiếp đãi mình nữa? Hơn nữa, nghĩ kĩ lại, Nhạc Linh thực sự cũng có điểm rất đáng nghi…
Lúc trước, ông ta đã bí mật đưa cho cô chiếc túi gấm, không ngờ chiếc túi gấm đó lại là chiếc chìa khóa hữu hiệu trong thời khắc quan trọng nhất, và kỳ lạ hơn là, Dạ Ly cũng có một cái giống y như thế. Kể từ đó, hình con thú kỳ dị dó vẫn in trong lòng bàn tay phải của Lục Vi, bất luận có rửa thế nào cũng không xóa đi được. Tất cả những điều này nhất định có liên quan đến ông chú già đáng khinh kia.
Nhạc Linh bị Lục Vi nhìn đến mức sợ hãi, đang ngây ngô cười khổ, định tháo lui liền bị Lục Vi cản đường. Cô mở rộng lòng bàn tay, hình vẽ màu xanh lam đột nhiên phát ra những tia sáng mờ ảo. Nhạc Linh sợ hãi đến dựng tóc gáy, lùi lại phía sau. Lục Vi nói: “Đây là cái gì? Cô còn nhớ không? Cô đưa cho tôi cái tú