Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

ngắc nói thêm: "Sau khi chị cả mất, chị hai biết tin anh rể mất tích liền giấu mọi người trong nhà một hình đến đó cứu tế. Khi tất cả mọi người đều cho rằng anh rể đã mất, chị ấy lại tìm được anh rể." Nếu không phản đối nữa, Hách Nghĩa Thành cảm thấy cần nói cho Hạ Hoằng Huân biết quan hệ của hai nhà Mục - Hách.
Dù Hạ Hoằng Huân giỏi biện luận giờ cũng không biết nói gì. Anh tin đây là một đoạn chuyện cũ có lẽ cả Mục Khả cũng không biết. Đối mặt với thủ trưởng xa lạ Hách Nghĩa Thành, anh chợt không biết nên làm sao tiếp tục cuộc nói chuyện này.
Giống như giải vây cho ba người đàn ông đang yên lặng, cửa cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cùng với giọng nói ngây thơ non nớt, "Mẹ, có thể để cô ôm con không?"
"Đồng Đồng, không phải mẹ đã nói rồi sao, cô đang bị bệnh, bây giờ không thể ôm con được."
"Vậy, vậy con có thể hôn nhẹ cô không? Lúc Đồng Đồng ốm cô hôn nhẹ là khỏe luôn đấy. . . . . ."
Mục Nham một tay ôm Đồng Đồng ở trước ngực, cười vang: "Con trai ngoan, nếu chú Hạ của con không phản đối, con hôn bao nhiêu cái cũng được. . . . . ."
Nhanh chóng khôi phục tâm tình, Mục Khải Minh xoay người, lúc nói có chút gấp gáp: "Chuyện thứ nhất đến đây chấm dứt, tôi không phản đối cậu và Khả Khả nữa. Nhưng là, tôi có một thỉnh cầu, thỉnh cầu của một người cha. Để Khả Khả có một gia đình như người bình thường, cuộc sống có vợ chồng bên nhau, xin cậu hãy lựa chọn cẩn thận con đường phía trước. Nếu không, tôi sẽ thu hồi những lời tôi đã nói." Hách Nghĩa Thành đưa túi tài liệu trong tay cho Hạ Hoằng Huân, anh nói: "Nơi này có hai phần tài liệu, một cái là thông báo nhậm chức, một cái là thông báo thuyên chuyển công tác, đều là của anh."
Thấy Mục Nham đi tới, Hách Nghĩa Thành giải thích nói: "Vốn tôi muốn vứt luôn cái thông báo thuyên chuyển công tác này đi, chẳng qua tôi không ngờ, điều lệnh này ngay cả Quân trưởng cũng không sắp xếp được, nói trước mặt là ra lệnh, có ý kiến muốn anh tự mình đi lấy văn bản báo cáo. Tôi nghĩ, anh hiểu rõ là chuyện gì xảy ra."
Đương nhiên biết rõ. Ánh mắt Hạ Hoằng Huân nhu hòa, lúc gia đình Mục Nham đi tới liền nhận lấy túi tài liệu.
ch -family:Arial\ịu không nổi.” Vừa nói xong, đôi môi đã ghé xuống, hôn lên đôi môi đang hé mở của cô thật sâu.
Ngón tay thon dài gài trên mái tóc cô, Hạ Hoằng Huân nhẹ nhàng nâng đầu cô, hôn dịu dàng say đắm. Một lát, khi anh rời khỏi môi cô khẽ hôn lên trán, Mục Khả bất ngờ nhướn người hôn lên cái cổ của anh, sau đó là lên xương quai xanh…
Năng lực “tự động kiềm chế” của anh sớm bị tan ra, lý trí của Hạ Hoằng Huân suýt chút nữa bị hành động can đảm của Mục Khả dập nát. Anh từ từ nhắm hai mắt hơi ngẩng đầu lên, cảm thấy đôi môi mềm mại của cô đang nhẹ nhàng lướt trên vùng da ở cổ, nhiệt độ không ngừng tăng lên như phát sốt, hơi đột nhiên thời trở nên dồn dập, giọng nói anh khàn khàn “cầu xin” cô: “Đừng như vậy, anh… thật sự chịu không nổi!”






Yêu đã không trọn vẹn đôi đường < thượng >
Nhìn thấy người quen, Đồng Đồng nhe răng ra cười, ánh mắt đen láy chớp chớp mình Mục Khải Minh, Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Hoằng Huân đếm từ số một nhìn sau, sau đó đưa cánh tay về phía Hạ Hoằng Huân, nũng nịu ngọt ngào nói: “Bế, bế…”
Nhìn Mục Nham cùng cười, Hạ Hoằng Huân nhận lấy cậu nhóc: “Để chú Hạ bế con một chút xem có phải con lên cân hay không, ái chà, nặng lên không ít nha….” Ngại ngùng vì có Mục Khải Minh cùng Hách Nghĩa Thành cũng ở đó nên anh không xưng là dượng.
Đồng Đồng cười khanh khách ôm lấy cổ Hạ Hoằng Huân, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng, dính vào cần cổ anh, dáng vẻ khéo léo cực kỳ.
Hai vợ chồng Mục Nham chào hỏi Mục Khải Minh cùng Hách Nghĩa Thành, Mục Nham giơ tay lên trán con trai gảy nhẹ một cái: "Tại sao không chào hỏi mọi người?"
Trên người Hạ Hoằng Huân có mùi nước sát trùng nhàn nhạt, cảm nhận được sự ấm áp từ ngực anh, tiếng tim đập mạnh mẽ, một cảm giác an toàn vô hình lại mãnh liệt khiến Mục Khả không tự giác ôm chặt lấy anh, mang theo tiếng khóc nước nở, âm thanh thì thào: “Đúng vậy, em ngốc thật, là ác mộng, mẹ dù quên ai cũng sẽ không quên em….”
Sau khi tâm tình bình phục lại, Mục Khả phát hiện ra có anh bạn nhỏ đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất ngước nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước của cô, cô xấu hổ vùi mặt vào cổ của Hạ Hoằng Huân, không khỏi làm nũng nhỏ giọng oán trách: “Sao anh không nói với em là Đồng Đồng tới, bị cậu nhóc nhìn thấy em khóc, thật là mất mặt quá!”
Bộ dạng ngây thơ đáng yêu của cô khiến Hạ Hoằng Huân không nhịn được cười. Anh đỡ cô ngồi dậy, lấy ngón tay lau đi nước mắt trên khuôn mặt cô, theo thói quen trêu chọc khiến cô vui trở lại: “Trẻ con thì biết cái gì, ai dám cười chúng ta cùng PK lại.”
Cúi người sờ sờ đầu của con trai, An Dĩ Nhược nhìn Mục Nham: "Chị thật sự có chút tò mò em và Hạ Hoằng Huân mà PK, không biết kết quả sẽ là gì."
"Chỉ sợ thiên hạ không loạn!" Mục Nham giãn chân mày, hỏi cô: "Em muốn biết sao?"
Thấy An Dĩ Nhược gật đầu, gương mặt Mục Khả cũng có vẻ muốn biết, Hạ Hoằ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t