Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.
oằng Huân cũng ở đây, bất chấp tất cả xôn xao ồn ào một phen, xúm xụm vây quanh mấy anh đồng chí Giải Phóng Quân, căn bản quên mất mục đích đến đây thăm cô giáo Mục. Khiến cho đồng chí nhỏ nào đó ôm máy tính tự kỉ nhìn về phía vách tường, buồn rầu ảm đạm nghĩ: “Tại sao không ai để ý đến tôi vậy? Tại sao có thể coi thường bệnh nhân như vậy?”
Một đám người trẻ tuổi trò chuyện cực kỳ hưng phấn, nếu không phải là Tả Minh Hoàng tới đây kiểm tra cho Mục Khả, có lẽ sẽ còn nói chuyện tới tận đêm. Khi bọn họ rối rít cáo từ, Dịch Lý Minh gọi Hạ Hoằng Huân ra bên ngoài, thấy anh muốn nói lại thôi, Hạ Hoằng Huân biết anh muốn nói đến chuyện không có thông báo bổ nhiệm, anh nói: "Không cần nói nữa, tôi hiểu. Anh nói với Chính ủy, tôi không sao."
"Đoàn trưởng cùng Chính ủy cũng không biết chuyện gì xảy ra, lên Sư bộ hỏi thì nghe nói không có lệnh." Trong lòng Dịch Lý Minh có chút khó chịu, dù sao chuyện bổ nhiệm này cũng chắc như đinh đóng cột rồi, nhưng không hiểu sao lại không có.
Ngược lại Hạ Hoằng Huân an ủi anh: "Không có sẽ không đi, khó chịu cái gì? Không muốn hợp tác cùng tôi nữa sao?"
"Cậu biết tôi không phải ý này!" Dịch Lý Minh còn muốn nói tiếp gì đó, do dự một chút lại nuốt trở về trong bụng.
Hạ Hoằng Huân giơ tay lên đấm vào ngực Dịch Lý Minh một cái: "Chớ có do dự, có chuyện gì mà không nói được. Anh trở về đi, tôi phải vào trong chăm sóc cho bạn gái, chuyện lớn cả đời, không qua loa được.”
Hạ Hoằng Huân trở lại phòng bệnh, Mục Khả dùng cánh tay chỉ cho anh: “Anh tìm thấy không?”
“Cái gì?” Hạ Hoằng Huân tìm đồ ăn giúp cô, bữa ăn chính Mục Khả ăn được quá ít, vì bảo đảm dinh dưỡng nên lúc trước anh lập cả một danh sách, bảo Hạ Nhã Ngôn mua rất nhiều đồ ăn đem vào.
“Anh làm sao có thể làm được lãnh đạo vậy, sức quan sát một chút cũng không có.”
“Nhiệm vụ của anh bây giờ là quan sát em.”
“Anh không để ý Viên Soái đi ra cùng ai sao?”
“Em mới phát hiện à? Vật thông tin chắc là đúng.” Hạ Hoằng Huân thân là Doanh trưởng đã sớm biết sự tình, cầm hộp sữa tươi nói: “Nghe Lão Dịch nói, kết thúc ngày diễn tập thứ hai, cô giáo Tô đã đến doanh trại tìm đồng chí nào đó.”
“À, không phải chứ?” Mục Khả trở mình ngồi chồm hỗm trên giường, thấy vậy Hạ Hoằng Huân vương tay ngăn cô lại, anh cau có nói: “Động tác nhẹ nhàng một chút!”
“Biết rồi, biết rồi, anh càng ngày càng dài dòng, giống hệt bà ngoại em!” Mục Khả mè nheo anh xong, vẻ mặt có chút giận dỗi: “Dám dừa gạt em làm chuyện mờ ám!” Nói xong đoạt lấy hộp sữa của mình cầm hai cái ống hút cắm vào, lại lấy thêm một hộp khác đưa cho Hạ Hoằng Huân.
“Không đủ rộng để cắm vào!” Nhìn cô không cắm ống hút, Hạ Hoằng Huân cau mày nói: “Tại sao không đưa cho anh ống hút? Anh cũng là người có văn hóa.”
Thấy anh cố ý nghiêm mặt, Mục Khả so với anh còn nghiêm trang hơn: "Anh tự mình xem đi, vốn là còn tưởng rằng anh là người làm công tác văn hoá, Hạ Vũ người ta nói, đàn ông Manly dùng ống hút uống sữa tươi rất buồn cười."
"Nói điêu không chớp mắt." Hạ Hoằng Huân phản công, anh cười nói: "Hạ Vũ rõ ràng nói là uống cola. Chỉ là em phát hiện ra anh rất Manly nên anh cũng không phê bình em, lần sau cần chú ý hơn, cần tôn trọng sự thật.”
Thì ra là anh không phải người cổ đại a, còn biết MANLY cơ đấy. Mục Khả cười khanh khách, nghịch ngợm chào một cái: "Rõ, Doanh trưởng."
Nhìn vẻ mặt vô lo vô nghĩ của cô, Hạ Hoằng Huân đưa tay ôm cô vào trong ngực, ôm chặt, chỉ cười không nói.
Gần tối lúc Hách Nghĩa Thành tới, Mục Khả sau khi chơi đùa mệt mỏi nằm lên đùi Hạ Hoằng Huân. Thấy anh đi vào, Hạ Hoằng Huân làm động tác chớ đánh thức, sau đó rón rén ôm Mục Khả trở về giường, đắp chăn cẩn thận. Nhận được ánh mắt Hách Nghĩa Thành, anh đi theo ra ngoài, thấy bên ngoài phòng bệnh lúc này có khoảng hai ba người.
Mục Thần anh đã biết, không cần nhiều lời, còn có một người đàn ông trung niên, tinh thần khỏe mạnh mặc quân trang, anh đoán nhất định là cha của Mục Khả, mà người phụ nữ bên cạnh ông, Hạ Hoằng Huân quan sát gương mặt bà, theo bản năng nhíu mày một cái, bộ óc nhanh chóng hoạt động, khi trí nhớ ra, anh im lặng.
Lập trường thay đổi
Cho dù quan hệ của Mục Khả với người nhà như thế nào, chỉ cần Hạ Hoằng Huân muốn ở cùng cô, chắc chắn phải gặp mặt người nhà cô, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Anh biết vết mổ của Mục Khả bị rách là do sau khi tỉnh lại thấy dì của cô nên cảm xúc mất khống chế. Hạ Hoằng Huân vốn tưởng rằng trước khi cô bình phục, bọn họ sẽ không xuất hiện ở nơi này. Dù sao ngay cả người thân với Mục Khả nhất là Mục Thần còn chưa xuất hiện. Anh nghĩ là do Hách Nghĩa Thành đã dặn dò, không cho bọn họ tới thăm. Cho nên, khi Mục Khải minh đột nhiên đến, anh có chút ngoài ý muốn.
Hách Nghĩa Thành đối với Hạ Hoằng Huân trước giờ vẫn không thân thiện liền đứng sang bên, vẫn là thói quen lành lạnh nhàn nhạt, như người ngoài cuộc.
Yên tĩnh trong chớp mắt, Hạ Hoằng Huân đánh vỡ sự im lặng, anh lấy giọng trầm thấp nói: "Tôi như lúc này cũ