Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2054 lượt.

ng không thể cúi chào ngài được rồi." Mặc dù trên người mặc quần áo bệnh nhân, anh vẫn đứng nghiêm, thân hình cao ngất.
"Hôm nay tới đây có hai chuyện muốn nói cùng cậu." Mục Khải Minh rất trực tiếp nói: "Chuyện thứ nhất là chuyện của cậu cùng Mục Khả. Ý kiến của tôi Nghĩa Thành đã nói qua, chúng tôi không hy vọng con bé gả cho quân nhân."
"Tôi hiểu mọi người thương yêu cô ấy, nhưng điều này không thuyết phục được tôi." Cái gì tới rồi cũng phải tới, Hạ Hoằng Huân có vẻ càng kiên định hơn, anh vô cùng bình tĩnh đẩy ngược vấn đề của Mục Khải Minh: "Nếu như nhà gái nào cũng lấy lý do như ngài vậy Trung Quốc không phải có 230 vạn quân nhân phải độc thân sao?"
"Cậu có thể coi chúng tôi là trường hợp đặc biệt!"
"Đối với cái thế giới phức tạp này, mỗi người kì thật đều là trường hợp đặc biệt. Ở trước mặt người yêu, mỗi người đều giống người, thân thể của người bình thương."
"Thời gian ngắn như vậy, hai người có thể coi là người yêu sao?"
"Ở trong mắt ngài như thế nào mới tính là yêu?"
Người nói vô tâm, người nghe có ý. Hách Nghĩa Thành đột nhiên quay đầu nhìn anh, ánh mắt thâm trầm mà phức tạp. Ánh mắt Mục Khải Minh cũng đột nhiên trở nên sắc bén, dường như bị lời Hạ Hoằng Huân đâm trúng tim đen.
"Xin lỗi, hỏi như vậy có lẽ không thích hợp." Hạ Hoằng Huân im lặng, cố gắng giữ cho mình thái độ ôn hòa: "Trong mắt tôi, yêu hay không yêu là vấn đề thái độ, không phải vấn đề thời gian. Mà tiêu chuẩn yêu trong lòng mỗi người cũng sẽ khác nhau. Tôi không muốn ở đây thảo luận với ngài cái gì là yêu, thật ra thì tôi chỉ muốn nói, tình yêu cùng cuộc sống giống nhau, có quá nhiều điều không thể biết trước được, không có tuyệt đối. Hơn nữa, hai người muốn ở bên nhau sống qua ngày, chỉ có yêu là không đủ. Hôn nhân không đơn giản là một người đàn ông cưới một người phụ nữ, ngài là người từng trải, chắc sẽ hiểu điều này hơn tôi."
Trong ấn tượng của Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân không giống người sẽ nghiên cứu vấn đề trừu tượng như tình yêu. Anh nghe mà có chút đờ đẫn, ngẫm nghĩ, rốt cuộc anh mở miệng: "Hạ Hoằng Huân, chắc hẳn bây giờ anh đã biết quan hệ của Khả Khả cùng người nhà, nếu như tôi nói cho anh biết rất có thể cô ấy ở cùng anh chỉ bởi vì giận dỗi khi bị chúng tôi phản đối, anh tin không? Nói thật!"
Nhìn thẳng vào mắt Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân lấy giọng khẳng định nói: "Tôi không tin!"
"Cho tôi lý do."
"Hách Nghĩa Thành, nói anh không hiểu Mục Khả anh sẽ không phục. Nếu hiểu rõ cô ấy, anh cho rằng cô ấy là người sẽ lấy hạnh phúc của bản thân ra để giận dỗi sao? Phải không? Muốn biết tại sao cô ấy không để ý đến sự phản đối của anh mà ở bên tôi không?"
Hách Nghĩa Thành không mở miệng, chờ anh tiếp tục.
"Thật ra cô ấy không biết tôi rất thích cô ấy." Hạ Hoằng Huân cong môi cười, có chút tự giễu, dường như rất không tình nguyện nói tới tình cảm của mình ở trước mặt người khác, lại có chút thoải mái, giống như đang nói thích thì thích, không có gì khó mở miệng cả. Anh hiếm khi phóng túng mình, thần sắc lạnh nhạt nói: "Khi cô năm tuổi chúng tôi đã từng gặp nhau trên bờ biển." Nhận được ánh mắt chất vấn của Hách Nghĩa Thành, anh gần như là tự nhủ nói: "Rất khó tin phải không? Tôi cũng cảm thấy thật không thể hiểu được. Nhưng mà điều này cũng khiến cho tôi hiểu được một chuyện, duyên phận không phải lời nói suông."
"Khi cô ấy năm tuổi còn không phân biệt được tôi là người tốt hay là người xấu, nhưng tôi nhớ nụ cười của cô ấy, đơn thuần, sạch sẽ. Có lẽ đứa bé năm tuổi đều cười như vậy. Bốn năm trước cô ấy học năm nhất tham gia huấn luyện quân sự, tôi là huấn luyện viên của cô ấy. Cô ấy dường như không bao giờ cười với tôi nữa, bởi vì ngày gặp mặt tôi phạt cô ấy đứng tư thế quân đội mấy giờ liền, khi đó ánh mắt cô ấy nhìn tôi giống như kẻ địch. Hai năm trước lúc Đồng Đồng ra đời tôi gặp lại cô ấy ở bệnh viện, cô ấy không nhận ra tôi, nhưng tôi phát hiện cô ấy cười vẫn là bộ dạng khi năm tuổi, vô tâm vô phế. Tôi còn phát hiện cô ấy còn trẻ mà luôn khát vọng có một gia đình. Muốn biết vì sao tôi phát hiện không?"
Không ngờ Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả đã từng gặp nhau nhiều lần như vậy, trong lúc nhất thời, Hách Nghĩa Thành lần đầu tiên không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ có thể lựa chọn lắng nghe.
Trí nhớ bị kéo về lần hai người gặp mặt hai năm trước ngày Mục Đồng ra đời. Hạ Hoằng Huân đang đứng ở ngoài phòng bệnh nói tạm biệt với Mục Nham thì thấy một cô gái mặc đồ thể thao màu trắng chạy thục mạng tới đây, trong miệng la hét: "Phải đặt là Mục Đồng, bé trai cũng phải đặt là Mục Đồng."
Mục Nham nghiêng đầu nhìn sang, cười nói: "Hấp ta hấp tấp, không có chút dáng vẻ thục nữ nào cả."
Cô gái tuổi trẻ phơi phới, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời chói mắt, cô chạy tới lắc lắc cánh tay Mục Nham, làm nũng nói: "Có được không, đặt tên là Mục Đồng có được không?"
Mục Nham nhíu mày: "Anh chỉ trêu chị dâu em, sao lại tưởng thật."
Cô gái nghe vậy căn cứ vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình: "Sao không tin chứ? Chị dâu mà anh cũng dám lừa à? Hơn nữa, lấy chữ Đồng làm tên


Disneyland 1972 Love the old s