Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
đi, nói cháu ông có tư tưởng muốn báo cáo. Tư tưởng gì à? Cưới cháu dâu. . . . . ."
Trung tá khiêm tốn
Hạ lão gia nghe con dâu nói cháu trai muốn báo cáo tư tưởng, ông vui vẻ đặt quân cờ xuống nhận lấy điện thoại: “Nghe mẹ con nói, con muốn lấy vợ rồi sao, thằng nhóc này cũng giỏi thật, khi nào mang về cho ông nội gặp mặt?”
Hạ Hoằng Huân đứng bên cạnh cầu thang nói: "Cháu gái của chú Mục, tên là Mục Khả. Chờ con nghỉ phép dẫn cô ấy trở về cho ông nội gặp. Hôm nay con gọi điện không phải muốn cùng ông nội nói chuyện này, ông nội, không phải là ông ra lệnh đấy chứ?"
"Ra lệnh gì?" Hạ lão gia giả vờ không biết, phong thái rất tự nhiên nói: “Ông nội con đã sớm rút lui khỏi chiến trường, mặc kệ cái gì mà ra lệnh với không ra lệnh.”
"Ông nội giả vờ còn giống hơn cả diễn viên!" Hạ Hoằng Huân không biết lớn nhỏ vạch trần ông nội, tức giận nói: "Dạ Diệc đòi người chắc chắn phải thông báo cho chú Dạ, đừng tưởng con không biết chú Dạ là cấp dưới của ông, chẳng nhẽ chú Dạ không báo cáo sao? Ông sao có thể không biết! Còn giả vờ ngớ ngẩn đề lừa cháu nội?” Cha của Đội trưởng bộ đội đặc chủng Dạ Diệc là cấp dưới của Hạ lão gia, lúc học trường quân đội Hạ Hoằng Huân cũng đã biết Dạ Diệc, nhưng vì không cùng một đơn vị bộ đội nên sau này tiếp xúc cũng không nhiều
Quân nhân lấy việc phục tùng mệnh lệnh là nghĩa vụ thiêng liêng, đến lúc này sao anh còn có thể khiêm tốn không nhận?
Hạ Hoằng Huân nhức đầu, anh vò tóc nói: "Ông nội quả biết cách gây phiền phức!"
Hạ lão gia tức giận quát: "Thằng nhóc chết tiệt kia con nói cái gì? Lặp lại lần nữa!"
"Con nói ông nội thật có tài nhìn xa trông rộng!" Hạ Hoằng Huân lập tức sửa lại lời vừa nói, cười ha hả: "Ông nội nên chú ý đến sức khỏe nhiều hơn, một thời gian ngắn nữa thôi con mang cháu dâu ra mắt ông nội. Đúng rồi, chú Mục có hỏi thăm sức khỏe của ông!”
Không tin là ông không cảm động! Hạ lão gia không khỏi hài lòng nói: "Giờ ông cũng không khác xưa nhiều lắm. Sang năm có thể ôm chắt trai được không?"
Hạ Hoằng Huân nghe vậy cười lớn: " Ông nội không thấy như vậy là quá nhanh sao? Con yêu đương còn chưa đâu vào đâu, ông nội đã muốn sang năm ôm chắt trai sao?”
“Làm việc gì cũng phải chú ý tới hiệu suất! Báo cáo yêu đương còn phải chờ ba năm hay năm năm? Ba mươi tuổi rồi còn không mau lên đi! Cha con bằng tuổi con đã thì con đã biết đi đánh nhau rồi đấy. Còn nữa, công tác của con là do con quyết định, ông nội già rồi không thể quan tâm được nữa. Có điều, thật ra thì cả ông nội và cha con đều hy vọng con được đến quân khu, bộ đội đặc chủng huấn luyện cực khổ, nhiệm vụ khó khăn không thể nào tưởng tượng nổi, nơi đó nuôi quân một ngày dụng quân một ngày, ông thật có chút không nỡ….” Hạ lão gia than thở xong, lại lan man nói: “Đánh cờ đi, cháu trai tôi giỏi rồi, không cần tôi quan tâm, ba của con chơi cờ chẳng bao giờ tiến bộ, con mà trở về tiếp ông nội hai bàn đi…” xong ngắt máy.
Nhờ vấn đề điều động công việc của Hạ Hoằng Huân mà hoàn cảnh gia đình của đồng chí Trung Tá cũng từ đó được sáng tỏ. Ba đời nhà họ Hạ đều là quân nhân, Hạ lão gia đã về hưu năm nay đã 80 tuổi, cấp bậc Thượng tướng tư lệnh quân khu. Cha của Hạ Hoằng Huân cũng là một nhân vật dựa vào sự kiên cường mạnh mẽ cùng tài năng của bản thân xông pha trên chiến trường, lập nhiều công trạng, trên vai cũng mang cấp bậc Thiếu tướng, nếu xét về chức vụ, cũng ngang ngửa Mục Khải Minh. Là chiến hữu của Mục Thịnh nên vốn vẫn đang làm việc trong quân đội, chỉ có điều lúc còn trẻ xông xáo khiến cơ thể chịu nhiều tổn thương nên theo ý vợ cũng sớm lui xuống. Còn đến Hạ Hoằng Huân, anh không muốn ỷ lại vào ông nội và cha ở trong quân đội để sớm phát triển sự nghiệp. Vậy nên vào năm tốt nghiệp trường quân đội, anh đã “bất hiếu” với “mệnh lệnh” của ông nội và cha, không cho phép bọn họ tiết lộ thân phận của anh, thậm chí ngay cả hồ sơ của anh cũng là hồ sơ tuyệt mật. Cho nên, ngày trước Hách Nghĩa Thành không tra ra được ngọn nguồn xuất thân của anh, nên mới sinh ra hiểu lầm. Mà anh lại không dựa vào quan hệ, tự mình vượt qua thời kỳ tuổi trẻ trong quân đội sáu năm, hai lần từng bị người khác thay thế vị trí thăng tiến. Nếu không phải vì lý do này thì sao anh có thể vẫn chỉ là Doanh trưởng trong khi đồng lứa với Hách Nghĩa Thành.
Năm ấy rõ ràng Hạ Hoằng Huân có thể trực tiếp được lên chức Doanh trưởng trinh sát thiết giáp, một bước vào cửa chính Sư bộ, nhưng có người nào đó không biết trời cao đất dày động tay động chân, thông báo bổ nhiệm không hiểu sao đang từ sư bộ lại biến thành đoàn bộ.
Lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy, Hạ Hoằng Huân che giấu rất cẩn thận, không cho người trong nhà biết. Lần thứ hai không biết người nào tiết lộ, Hạ lão gia biết cháu trai có bản lãnh nắm được cơ hội lần trước bị đoạt mất, giận đến mức phát hỏa, còn gọi điện thoại cho Hạ Hoằng Huân mắng chửi anh, đừng xem thường ông tuổi đã cao, mắng người khác không vừa, khiến Hạ Hoằng Huân lúc đó đang ở trên sân huấn luyện cũng phải đưa điện tho