Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.

thể tự nhiên bàn bạc tư tưởng với nhau, đừng xem nhà chúng tôi như không khí vậy chứ.” Mục Nham cố ý ho một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt vuốt cái đầu nhỏ của con trai một cái. Đồng Đồng nghịch ngợm không ngoan ngoãn nghe lời, hai ba lần bò đến ngồi trên đùi Hạ Hoằng Huân, thuận thế khẽ dựa vào ngực của cô nhỏ nhà nó, dáng vẻ hai người lớn một đứa trẻ trông giống như một gia đình.
Hạ Hoằng Huân cảm thấy rung động mãnh liệt, theo bản năng anh ôm sát Mục Khả cùng Đồng Đồng, trong lòng tràn đầy suy nghĩ về cuộc sống tương lai.






Sự lựa chọn đơn giản
Làm ầm ĩ một ngày, khi Mục Nham dẫn vợ con đi, Mục Khả lười biếng nằm bẹp trên giường không muốn động đậy nữa. Hạ Hoằng Huân thật vất vả mới dụ dỗ được cô dậy ăn cơm, lại đỡ cô ra ngoài tản bộ một lát, mới phê chuẩn cho cô nghỉ ngơi.
"Uống rồi ngủ tiếp, em ngoan ngoãn nghe lời chờ khi nào xuất viện anh dẫn em đến chỗ anh chơi." Trước khi ngủ, Hạ Hoằng Huân bắt Mục Khả uống sữa tươi, hi vọng nâng cao chất lượng giấc ngủ của cô.
"Đây là điều kiện trao đổi kiểu gì thế hả, em cũng đâu có muốn đến đơn vị anh." Thật ra thì cô rất thích uống sữa tươi, chẳng qua cô chỉ muốn nghe Hạ Hoằng Huân dỗ dành cô thôi.
Hạ Hoằng Huân cau mày: "Em cũng không thích ăn cơm nhưng có thể không ăn sao? Anh ở đó, em không thích cũng phải đi!"
Trong lòng Hạ Hoằng Huân vô cùng khó chịu, anh rất không muốn gợi lại chuyện đau lòng của Mục Khả, vì vậy anh cúi người hôn lên hàng lông mi ẩm ướt của cô, đau lòng nói: "Không cần nói nữa."
Mục Khả khịt mũi, lau nước mắt, tặng cho cho Hạ Hoằng Huân một nụ cười trấn an, cô nói: "Để em nói một lần cho xong đi, sau này sẽ không đề cập đến nữa."
Nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, Hạ Hoằng Huân khó khăn gật đầu.
Mục Khả yên lặng thật lâu, khi mở miệng thì cảm xúc của cô cũng đã bay tới nơi nào không hay, Hạ Hoằng Huân nghe được cô nói: "Trước khi em vào đại học, cậu út đã nói cho em rất nhiều chuyện của bọn họ, ba em là một quân nhân ưu tú, vết thương trên người có đếm cũng không hết, em đều biết. . . . . . Nhật ký của mẹ em cũng đã đọc vô số lần, cảm thấy đọc năm mười tuổi cùng hai mươi tuổi cảm giác rất khác nhau. Cậu út nói đó là bởi vì em đã trưởng thành, Đúng vậy, em đã trưởng thành, biết không nói thì sẽ không thể giải quyết được vấn đề, biết trên thế giới này thật ra rất khó tìm đến những điều vĩnh hằng bất biến. ‘ Vĩnh viễn ’ có thể là kỳ vọng, có thể theo đuổi, nhưng không thể quá cố chấp. 17 năm rồi, thật ra thì em cũng không nói rõ được mình có còn hận bọn họ nữa hay không. Em biết bọn họ đang chờ một câu tha thứ của em, nhưng em không làm được. . . . . . Đối với dì, tha thứ mẹ dạy em đã đến cực hạn rồi, về phần ba em, có thể mãi đặt mẹ ở trong lòng là tốt rồi. . . . . ."
Nói tới chỗ này Mục Khả dừng lại không nói tiếp. Cô không nói nhiều lắm, còn có chút không mạch lạc, nhưng Hạ Hoằng Huân cảm nhận được đau khổ cùng mâu thuẫn của cô. Trải qua 17 năm trưởng thành, cô từ một cô bé không biết biểu đạt bất mãn, yếu đuối trở thành một cô gái lương thiện, hiểu chuyện. Hách Xảo Mai dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ cảm thấy vui mừng vì có một đứa con gái như cô.
Hạ Hoằng Huân im lặng đứng dậy tắt đèn, anh vén chăn nằm lên giường bệnh, kéo Mục Khả vào trong lòng. Mục Khả cũng không kháng cự, cô thuận theo vùi vào trước ngực anh, như đứa bé cần bảo vệ.
Đang lúc Hạ Hoằng Huân cho rằng cô đã ngủ, Mục Khả nhẹ nhàng nói: "Có phải anh muốn hỏi em vì sao đã từng có kinh nghiệm như vậy lại vẫn lựa chọn ở bên anh đúng không?"
Sự nhạy cảm của cô làm Hạ Hoằng Huân không phản bác được. Đúng vậy, tối nay quả thực anh có hai vấn đề. Vấn đề thứ nhất anh không hề do dự hỏi ra, thứ hai, anh chần chờ mãi mà không nói.
"Mẹ nói cho em trong mỗi giai đoạn của cuộc sống đều có một chuyện cần làm. Ví dụ như lúc nhỏ phải tập trung học hành, trưởng thành mới có thể yêu đương, sau đó kết hôn sinh con, từng bước từng bước như vậy. Mẹ nói có một ngày sẽ có một người đàn ông thay mẹ yêu thương em, bảo em đừng vì nghề nghiệp hay thân phận mà từ chối người đó, bởi vì điều em từ chối không chỉ có anh mà còn có thể là hạnh phúc nửa đời sau . Em nghĩ mẹ đã có dự cảm từ trước, dự cảm em xuất thân từ gia đình quân nhân sẽ không tránh khỏi phải tiếp xúc với quân nhân. Đây là ảnh hưởng tới từ mẹ, còn có cả bác và cậu út."
Hơi điều chỉnh tư thế, Mục Khả gối lên cánh tay của anh nói: "Bọn họ đều là quân nhân, em muốn từ chối cũng không được. Bác em đối với bác gái rất tốt, bác gái nói bởi vì lúc còn trẻ bác luôn tập trung cho công việc không có thời gian ở bên bác gái nên bác cả luôn tự trách, cho nên lúc được ở cùng nhau bác cả đều đối với bác gái tốt gấp đôi. Còn có cậu út, em thấy cậu vô cùng yêu bộ quân trang kia, cũng rất trung thành với bộ đội. Em biết ngoại trừ công tác xuất sắc cậu còn rất yêu thương em, giống như mẹ vậy. Trong lòng em, cậu út là người cậu, người đàn ông tốt nhất trên thế giới này." Mục Khả dừng một chút, nương theo ánh trăng nhìn khuôn mặt tuấn tú củ