XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

ại tránh xa màng nhĩ một chút, kiềm chế kích động cung kính nghe ông nội mười phần sát khi nói: “Thằng nhóc con muốn lăn lộn như vậy sao? Bị người khác cướp mất cũng không nói? Ông nội nói cho con biết, ông nội không cần quan hệ cân nhắc con cháu của ta, nhưng cơ hội thuộc về cháu ta không ai có thể lấy được! Bọn nhóc này, chờ ông nội rút lông của chúng…..”
Sợ ông nội vì tức giận mà ảnh hưởng đến thân thể, Hạ Hoằng Huân vội vàng đảm bảo:
Ông nội, ông bình tĩnh đi. Thăng chức với con chỉ là chuyện nhỏ, có thể phát huy sở trường là thật, Doanh trưởng trinh sát thiết giáp đoàn 532 cũng không tầm thường, cho con một chút thời gian, con sẽ đạp tung cửa chính sư bộ để tiến vào, đảm bảo không để ông nội và cha mất thể diện.”
Hạ lão gia kích động thật sự, cuối cùng phát tiết mắng anh: “Dám làm mất thể diện ông nội bắn chết con!” Nói xong liền cúp điện thoại.
Vốn tưởng rằng chuyện này đã tính toán xong xuôi, không ngờ một tháng sau, phía trên ra lệnh xuống tiến hành sát hạch toàn quân, quân khu cắt cử chuyên gia tham sự toàn bộ hành trình, bất kể là thể lực hay kỹ năng, bất kể là quan quân hay sĩ quan, không đạt tiêu chuẩn lập tức bị loại. Thật ra trong kì sát hạch này cũng có một Tham Mưu Trưởng trong sư bộ bị cắt chức. Cũng chính lần đó, năng lực của Hách Nghĩa Thành được thể hiện. Kì sát hạch lần đó rất nghiêm khắc, rất nhiều người được lên cấp, trực tiếp triệt để chỉnh đốn kỷ luật quân đội. Bởi vậy có thể thấy được, Hạ gia ở trong giới quân đội có sức ảnh hưởng rất lớn.
Xuất thân trong gia đình quân nhân nên Hạ Hoằng Huân có ngạo khí mạnh mẽ không thua kém ai, anh không muốn dựa vào quan hệ để tiến chức tiến hàm, cho nên chưa bao giờ nói về ông nội và cha với bất kỳ ai, thậm chí còn yêu cầu Hạ Nhã Ngôn cũng không nói cho người khác. Cho nên Thích Tử Di mới có thể từ bỏ danh tướng dũng mãnh chính tông để lao vào tay Vệ Minh.
Hạ Hoằng Huân cầm điện thoại di động, đứng ở trên cầu thang cười một mình, nghĩ lại lúc cha bằng tuổi anh bây giờ, quả thật anh đã có thể đi đánh nhau, anh cảm thấy thực sự mình nên sớm lấy đồng chí Mục Khả về nhà thôi.
Mục Nham bước lên tầng trên, thấy người anh em dựa vào tường cười khúc khích, anh nhấc chân đá Hạ Hoằng Huân một cái: “Khả Khả gọi điện thoại cho cậu thấy báo đường dây bận nên bảo tôi đi tìm cậu, nói cậu không trở về cô ấy sẽ ăn tất cả đồ ăn ngon, một giọt nước sôi cũng không để lại cho cậu.”
Trả lại Mục Nham một đấm, Hạ Hoằng Huân mỉm cười nói: "Chờ thắt lưng tôi tốt lên, hai ta đánh một trận."
Nhìn khóe miệng anh không giấu được nụ cười, Mục Nham trêu đùa nói: " Bộ dạng này của cậu sẽ khiến tôi tưởng rằng ngày mai cậu chuẩn bị làm chú rể đến nơi rồi.”
Hạ Hoằng Huân cười lớn đẩy cửa phòng bệnh, nhướng mày nhìn Mục Khả trên giường bệnh: “Làm chú rể cũng không phải một mình tôi có thể tự quyết định được. Có phải không, thủ trưởng?”
"Nói cái gì vậy!" Mục Khả giận dỗi nói: "Các anh đi đâu vậy, em đói muốn chết rồi, đồ ăn cũng đã nguội.”
Không thấy Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân hỏi: "Hách Nghĩa Thành đâu?"
"Đơn vị có chuyện phải đi trước, nói rằng ngày mai trở lại."
Đồng Đồng ngồi ở trên giường kéo lấy quần áo của Mục Khả, tinh nghịch cầm lấy chiếc đũa gõ gõ lên cái chén đòi ăn: “Cô ơi, đói!”
Đứa bé hai tuổi đi còn chưa vững, ở trước mặt Mục Khả còn thích đùa nghịch nên cơm rơi ra ngoài còn nhiều hơn ăn vào bụng
Thấy khóe miệng con trai còn dính hạt cơm, Mục Nham cau mày: “Con trai à, con đến thăm bệnh hay tới ăn chực đó?”
An Dĩ Nhược không nhịn được cười: "Tại mấy người các anh không trở lại, Nhã Ngôn đưa cơm tới, Đồng Đồng kêu đói em mới lấy ra cho con ăn ." Nói xong, dùng khăn giấy lau khóe miệng con trai.
Mục Khả cúi người cộc đầu mình vào cái đầu nhỏ của Đồng Đồng, cố ý mím môi nói: “Đồng Đồng, con ăn phần của cô, người đói chính là cô chứ? Mau đút cho cô một miếng nào?”
Đồng Đồng nhe răng cười, ôm lấy cổ Mục Khả hôn một cái xem như bồi thường, ánh mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào thức ăn ngon trong bát, dáng vẻ muốn chảy nước miếng, chọc cho tất cả người lớn không nhịn được cười.
Đã nhìn quen Mục Khả và Đồng Đồng gần gũi nhau như vậy, An Dĩ Nhược vừa cho đút cho con trai ăn vừa nói: “Khả Khả, em thích trẻ con thế, vậy thì nên sinh một đứa đi!”
Mục Nham lấy cánh tay huých một cái vào lưng Hạ Hoằng Huân, cười như không cười nói: “Tôi mới phát hiện ra, có một người lạnh lùng cũng rất thích trẻ con, khoan hãy nói, rất xứng đôi.”
Đâu phải không hiểu ẩn ý trong lời nói của bọn họ, mặt Mục Khả ửng đỏ, oán trách kêu một tiếng: “Chị dâu!”
Hạ Hoằng Huân vui vẻ đi tới ngồi xuống bên cạnh Mục Khả, mặt dày mặt dạn thấp giọng nói nhỏ: “Anh cũng thích trẻ con!”
"Chuyện đó liên quan gì tới em!" Mục Khả khẽ cắn môi dưới xoay mặt đi không để ý tới anh, khuôn mặt càng thêm ửng đỏ
Nhìn dáng vẻ xấu hổ vừa ngây thơ lại đáng yêu, Hạ Hoằng Huân không nhịn được nhẹ nhàng nắm lấy bờ vai mảnh khảnh của cô dịu dàng nói: “Anh chỉ báo cáo cho em biết tình hình tư tưởng của anh thôi mà.”
“Lúc nào không có người hai người có