Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.

ch Nghĩa Thành lấy đâu ra sức lực, không đợi Mục Khả phản ứng lại, đã duỗi tay ra kéo cô đến bên cạnh, vẻ mặt âm trầm nói: "Bị Hạ Hoằng Huân nhìn thấy mà xử lý thì đừng có oán trời trách người. Phải biết, ngay cả tôi anh ta cũng không thèm để ý, chứ đừng nói gì đến cậu!"
Tả Minh Hoàng bị xoáy đến đỏ cả mặt, anh xấu hổ cười cười, đang muốn hỏi Hách Nghĩa Thành hôm nay sao lại như ăn phải thuốc nổ, thì giọng Hạ Hoằng Huân âm trầm vang lên. Tả Minh Hoàng nghe anh nói: "Không đâu, mặt mũi của cậu út tôi đương nhiên phải nể. Còn những người khác," dừng một chút, đi qua sau lưng Hách Nghĩa Thành làm thay việc của Mục Khả, anh đẩy xe lăn, giọng nói không tốt nhắc nhở: "Quả thật nên tự cầu phúc đi!"
Mục Khả lặng lẽ kéo tay áo anh, nhưng không ngăn được anh nói tiếp, Hạ Hoằng Huân nói với Hách Nghĩa Thành: "Rắc rối là do anh khơi mào, làm sao để diệt nó đây?"
Biết Hạ Nhã Ngôn thích Tả Minh Hoàng đã mấy năm rồi, bây giờ không biết cô có còn nhớ mãi không quên không, trong lòng Hách Nghĩa Thành đã bị cơn tức hừng hực thiêu đốt, anh phối hợp với Hạ Hoằng Huân kích động nói: "Rắc rối ở đâu ra! Vốn muốn đùa chút thôi, tự nhiên lại làm thật!"
Bên môi Hạ Hoằng Huân hiện lên nụ cười hài lòng, anh nhíu mày khích lệ nói: "Trước thắng là giấy, sau thắng là tiền, tôi xem trọng anh!"
Hạ Nhã Ngôn từ phòng làm việc đi ra nước mắt trên mặt đã khô hết rồi, trừ mắt có vẻ hơi đỏ, người ngoài sẽ không biết được cô vừa mới khóc. Nhìn thấy Tả Minh Hoàng đứng ngơ ngác ngoài hành lang, cô thản nhiên đi qua, vẻ mặt bình tĩnh lướt qua anh, sau đó không để ý đến quy định của bệnh viện không được gây ồn ào, cô đi giày cao gót đến gần ba người Mục Khả, lấy danh nghĩa là bác sĩ tuyên bố với Hách Nghĩa Thành: "Lập tức truyền nước biển, không truyền hết thì hủy bỏ tất cả các loại phúc lợi!"
Hách Nghĩa Thành nổi giận, "Không được, cơm cũng không cho ăn? Tôi là bệnh nhân đấy!"
Hạ Nhã Ngôn hung hăng lườm anh một cái: "Bệnh nhân thì sao? Thượng Đế bị bệnh còn phải nghe theo bác sĩ. Còn ăn cơm, anh ăn cái vung đi!"
Nhìn Hạ Nhã Ngôn vênh váo kiêu ngạo đi qua anh dặn y tá truyền nước biển xong rồi đi luôn, Hách Nghĩa Thành xoay người lại nhìn Hạ Hoằng Huân: "Nhìn đi, nhìn em gái anh xem, lúc nào cũng hung dữ, cô ta lấy việc trừng phạt tôi làm niềm vui đây mà!"
Mục Khả liếc mắt nhìn với Hạ Hoằng Huân, làm như nhắc nhở thật: "Cậu út, cậu phải chuẩn bị tư tưởng, năng lực tác chiến đơn độc của Hạ Nhã Ngôn cũng không thua kém gì Phó Đoàn trưởng Hạ xuất thân từ lính trinh sát đâu."
Hách Nghĩa Thành sĩ diện hão anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Không tin là không bắt được cô ta, chờ coi!"






Nỗi băn khoăn của cậu út
Chưa suy nghĩ gì đã nói ra, lại nghĩ đến tình cảm của Hạ Nhã Ngôn dành cho Tả Minh Hoàng, còn cả quan hệ giữa Hạ Hoằng Huân và Mục Khả, Hách Nghĩa Thành do dự. Cơm tối rõ ràng anh ăn không ngon miệng, đối mặt với Hạ Nhã Ngôn thậm chí còn có lúc im lặng, thật ra nói đúng ra là không biết phải làm sao, cho nên nói, người đàn ông này không được tự nhiên so với phụ nữ càng sâu hơn.
Không biết Hách Nghĩa Thành trong lòng bách chuyển thiên hồi, Hạ Nhã Ngôn như bình thường ngồi trong phòng bệnh xem bệnh án, chờ anh ăn xong thì chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi. Còn chuyện gần tối bị chị dâu nhìn được, cô không hề để trong lòng, dù sao cũng không phải là cãi nhau lần đầu tiên, đã luyện mãi thành quen rồi.
Tả Minh Hoàng trực, lúc rảnh rỗi tự mình sang đây thăm anh em, thật ra mục đích quan trọng là làm rõ chuyện gì đã xảy ra, Hạ Hoằng Huân không có ý kiến gì gặp anh, nhưng thái độ của Hách Nghĩa Thành khiến anh khó hiểu.
Thấy Tả Minh Hoàng tới, Hạ Nhã Ngôn đứng dậy: "Mấy người nói chuyện đi, đợi lát nữa tôi lại tới." Liếc nhìn thức ăn gần như không được động đũa, cô không để ý mấy nhíu mày, đi thẳng.
Hách Nghĩa Thành nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt rõ ràng là cảnh cáo.
"Trợn mắt với cháu không tốt đâu, cháu cũng không sợ cậu." Mục Khả nhe răng cười, dáng vẻ không tim không phổi: "Cậu út, cháu ủng hộ cậu đuổi theo Nhã Ngôn, hai người rất hợp."
Hách Nghĩa Thành gõ nhẹ gáy cô: "Hợp cái gì? Đầu tiên thân phận không hợp, luận vai vế thế nào được? Không làm được sẽ có người nói cậu già mà không kính."
"Thế nào là thế nào, nói như cậu đã bảy tám chục tuổi vậy." Có thể có được thời cơ nói anh một chút, Mục Khả hăng hái, cô nói không lớn không nhỏ: "Nên biết, cậu bây giờ mới bước vào đội ngũ đàn ông trưởng thành, chính là lúc best-seller. Nếu không phải cậu là cậu của cháu, cháu chắc chắn sẽ theo đuổi cậu."
"Nói hươu nói vượn gì đấy! Cháu nghĩ ** à?" Hách Nghĩa Thành ra vẻ cho cô cái bạt tai, Mục Khả rất sợ sệt lùi về sau hai bước, hai tay ôm đầu ngồi xổm ở góc tường.
Từ nhỏ đã nhìn cô lớn lên, làm sao không biết được là tiểu nha đầu này giả vờ sợ? Hơn nữa, cô xông thiên đại họa thế nào anh cũng không động vào một ngón tay của cô. Hách Nghĩa Thành bị cái động tác đề phòng kia của Mục Khả làm cho dở khóc dở cười, anh tức giận nói: "Tới đây!"
Nh