Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

mập mờ" làm người ta hiểu lầm như vậy. Ví như, vào bữa tiệc cuối năm của bệnh viện anh sẽ thuận theo đám đám đồng nghiệp đang ồn ào kêu gào mời cô song ca bài "Em trân quý nhất"; ví như, anh sẽ chuẩn bị bữa ăn khuya cho cô khi cô trực đến khuya còn tự mình lái xe đưa cô về nhà; ví như, anh sẽ ở cạnh chăm sóc an ủi khi cô bị ốm; ví như, anh sẽ là bạn trai cô để chặn sự theo đuổi không ngừng nghỉ của người khác. Những việc này, đủ để khiến Hạ Nhã Ngôn đang trải qua mối tình đầu lầm tưởng anh thích cô, chỉ vì tính hướng nội nên mới không phá bỏ cánh cửa kia. Vì vậy, cô quyết định chủ động xuất kích, chỉ tiếc, kết quả không như cô mong muốn.
Sự cự tuyệt rõ ràng trong mắt Tả Minh Hoàng khiến người ta không thể làm ngơ, anh nói như đinh đóng cột: "Nhã Ngôn, anh cho rằng chúng ta là bạn tốt, tri kỷ không có gì giấu nhau." Một câu nói đơn giản, nhưng lại tuyệt tình làm cho người ta không chấp nhận nổi.
Thì ra là cô tự mình đa tình. Hạ Nhã Ngôn bỗng thấy không thể chịu đựng nổi, suýt nữa cô không kiềm chế được mà rơi nước mắt. Quay lưng lại, cô khẽ ngửa đầu, đẩy lùi những giọt nước mắt.
Chuyện rất đơn giản, đơn giản đến mức không có ngọt ngào gì đáng nhớ lại và lưu luyến.
Vậy mà, chuyện đơn giản như thế có thể tổn thương trái tim của một người.
Hạ Nhã Ngôn vốn nhớ tình bạn cũ, thêm Tả Minh Hoàng là người đầu tiên trong lòng cô. Một thời gian rất dài tâm trạng của cô cũng rất suy sụp, nghĩ Hạ Hoằng Huân cũng đang thất tình nên cô không nói gì về chuyện của Tả Minh Hoàng.
Không phải không nghĩ tới việc chuyển công tác, nhưng mỗi lần chạm phải ánh mắt tránh né của Tả Minh Hoàng, Hạ Nhã Ngôn lại thấy chuyện này thật sự buồn cười. Chẳng lẽ cô thật sự vì lần “cảm cúm nặng” này mà định bệnh luôn không dậy nổi sao? Mặc dù rời khỏi bệnh viện lục quân, mặc dù không ở cùng thành phố, nhưng cô có thể nhắm mắt, bịt tai lại không nghe tin tức của anh, để anh biến mất trong ký ức sao? Trốn tránh rốt cuộc cũng không phải là biện pháp giải quyết vấn đề.
Trong tình yêu, Tả Minh Hoàng tuyệt đối không dũng cảm như Hạ Nhã Ngôn. Bởi vậy anh đã không có dũng khí nói một câu "Xin lỗi" sau khi làm tổn thương cô. Chuyện cách đây mấy năm, khi Hạ Nhã Ngôn tận mắt thấy Tả Minh Hoàng quan tâm và để ý tới Mục Khả, cô đạp lên tổn thương, chịu đựng đau đớn dần dần trưởng thành.
Mục Khả cũng không tự trách mình đã vô tình trở thành một nhân vật trong chuyện cũ của người khác, cô yên lặng trong chớp mắt, bình tĩnh nói: "Chỉ có thể nói, em gặp sai người nhầm thời điểm. Như chị và anh em, anh ấy từng Thích Tử Di, còn lớn hơn chị mười tuổi, có thể nói tất cả đều có chuyện cũ và khoảng cách, có ai ngờ được chúng tôi lại đến với nhau? Cho nên mới nói, duyên phận giữa người và người rất kì diệu." Cầm tay Hạ Nhã Ngôn, cô kiên định nói: "Chị tin nếu có định mệnh thì nhất định nó sẽ xuất hiện thôi."
Mặc dù đã sớm gọi Mục Khả là chị dâu, nhưng tới hôm nay Nhã Ngôn mới phát hiện cô bề ngoài như trẻ con nhưng lại chín chắn như thế. Cô không khỏi nghĩ, có lẽ mỗi lần bị thương, đều là một lần trưởng thành. Ngẫm lại Mục Khả mất mẹ từ nhỏ còn có thể lạc quan mà sống. Còn cô, chỉ là một lần thất tình, có lý do gì lại không thoải mái một chút?
Hạ Nhã Ngôn nhẹ nhàng ôm Mục Khả, nói: "Mục Khả, gặp được chị, là may mắn của anh em. Chị biết không, cái lần trước khi vào phòng phẫu thuật chị một mực không để em kể cho anh ấy thì em đã hiểu tại sao anh em thích chị rồi. Nếu là Tử Di, cô ấy sẽ không làm được."
"Chị cũng không vui khi mọi người so sánh chị với người khác." Mục Khả cong môi cười, nghịch ngợm nói: "Thật ra thì chị sợ anh ấy mắng chị thôi."
Hạ Nhã Ngôn cũng cười, cô trêu: "Sao em cứ cảm thấy anh em sẽ sợ vợ nhỉ?"
"Không đâu. Cái tên hung dữ kia mà sợ chị sao?" Mục Khả nhíu mày: "Chị không trấn áp được anh ấy, chỉ cần anh ấy hơi trợn mắt thôi là chị đã sợ bị đánh thật đấy."
Hạ Nhã Ngôn cười ra tiếng, buông tay nghịch tóc Mục Khả: "Đừng đáng yêu như thế được không, anh em muôn đời sẽ không quay đầu lại được đâu."
Sờ sờ tóc, Mục Khả lúng túng lần hai: "Tóc chị sờ thích thật à? Sao ai cũng thích quấy rầy nó vậy."
Cửa phòng làm việc bị gõ một cái cho có lệ, Hạ Hoằng Huân bước thật nhanh đi vào, vuốt vuốt lại cái đầu rối của cô, giọng anh mang theo tiếng cười nói: "Quả thật cảm giác không tồi. Tại sao không ai tìm em chụp quảng cáo dầu gội? Đáng tiếc."
"Hàm răng em cũng không tồi, vừa trắng vừa đều." Nói xong Mục Khả còn nhe răng ra, bướng bỉnh nói: "Nhưng không ai tìm em chụp quảng cáo kem đánh răng. Anh nói xem mấy người tìm kiếm ngôi sao kia thật vô dụng, không có mắt nhìn gì cả."
Hạ Hoằng Huân khẽ cười, cưng chiều nhéo mặt cô một cái, yên lặng nhìn Hạ Nhã Ngôn mấy giây, nắm lấy cánh tay ôm em gái vào ngực, anh thở dài nói: "Hách Nghĩa Thành nói không sai, anh thật không đáng làm anh, quên mất em."
"Nói gì đấy, hàng ngày anh ở đơn vị, em không nói làm sao anh biết được?" Dù anh trai có người yêu rồi lập gia đình, lồng ngực vĩnh viễn thuộc về em gái luôn ở đây, Hạ Nhã Ngôn tựa vào ngực Hạ Hoằng Huân, nghẹn ngà