Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.
tít mắt, vẫy vẫy cánh tay gọi: "Mẹ, Khả Khả ở đây."
Người phụ nữ trẻ tuổi từ xa đã nhìn thấy con gái được một cậu bé ôm đến tránh mưa dưới dù quảng cáo, cô mỉm cười nói cám ơn. Mục Khả nhỏ nhảy lên vừa đi vừa nhảy đi theo sát mẹ, thở không ra hơi hỏi: "Mẹ, sao mẹ tỉnh lại nhanh như vậy? Không phải ba nói ngã bệnh phải ngủ nhiều sao?"
Cậu bé chọc tay vào trong túi quần, nghe người phụ nữ dịu dàng nhẹ trách: "Khả Khả càng ngày càng bướng bỉnh, thừa dịp lúc mẹ nghỉ ngơi lén lút chạy ra ngoài chơi, có phải nên đánh cái mông nhỏ con hay không hả?"
Tay cô bé được mẹ dắt đi, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nghịch ngợm ngắt lời: "Mẹ, hôm qua mẹ dạy con từ đơn con học xong rồi, con đọc cho mẹ nghe nha. . . . . ."
Cậu bé không nghe rõ người phụ nữ trả lời như thế nào, chỉ thấy cô sờ sờ cái đầu nhỏ đội mũ lưỡi trai ngược, yêu thương nở nụ cười, nụ cười dịu dàng mà từ ái. Sau đó ‘Nhóc con’ nói liên miên mấy từ đơn Anh ngữ, sau khi đi xa cô đột nhiên quay đầu lại nghịch ngợm làm mặt quỷ với anh, khuôn mặt trẻ con hồn nhiên ở trong cơn mưa bụi phất phơ có vẻ giảo hoạt đáng yêu.
Năm đó, Hạ Hoằng Huân mười lăm tuổi, Mục Khả nhỏ năm tuổi.
Mùa Đông cùng năm, Mục Khải Minh được điều đi nhận chức khác, Mục Khả rời đi trấn nhỏ cạnh bờ biển đi tới thành phố A. Hai năm sau, Mục Thần ra đời.
Sau đó rất nhiều năm, Mục Khả vẫn sống trong tòa nhà xinh đẹp ở thành phố phương Bắc. Cô cũng giống như với tất cả bạn bè cùng trang lứa khác được đưa tới trường tiểu học, sau đó thi đậu trung học lên cấp 3, rồi kế tiếp hoàn thành lấy được điểm tối đa tiếng Anh thuận lợi vượt qua kì thi vào trường cao đẳng, trúng tuyển hệ Anh văn nổi tiếng nhất khu đại học ở thành phố A.
Trong trí nhớ của Mục Khả, ngoại trừ mẹ cùng vùng biển lớn xanh thẳm ra, căn bản không có cuộc gặp gỡ bất ngờ cạnh bờ biển năm đó.
Việc ấy, cậu bé trai lớn hơn cô mười tuổi thật ra cũng không nghĩ đến mười bảy năm sau có thể gặp lại cô lần nữa ở trụ sở huấn luyện. Anh như nguyện vọng thi vào một trường quân đội ở thành phố A. Bốn năm sau, dựa vào danh hiệu "Súng toàn năng" chính thức bước vào quân đội, bắt đầu kiếp sống quân lữ dài lâu còn tràn đầy khiêu chiến cùng trách nhiệm.
Sau khi tân sinh kết thúc huấn luyện quân sự, Mục Khả trở về sân trường tiếp tục việc học, Hạ Hoằng Huân trở về quân đội luyện binh như cũ.
Thời gian thấm thoát, bốn năm thoáng qua trong chớp mắt. Mục Khả đã xuất sắc hoàn thành tốt nghiệp, thông qua phỏng vấn thi viết phiên dịch cô cự tuyệt một công ty có vốn đầu tư nước ngoài mời đảm nhiệm chức vụ lương cao, dứt khoát lựa chọn ở lại trường giảng dạy. Thế nhưng, cô cũng không biết trong bốn năm cô chuyên tâm việc học, đã từng gặp qua Hạ Hoằng Huân đi ra ngoài làm việc không chỉ một lần.
Tất cả, dường như vẫn tuần hoàn theo quỹ đạo vốn đang vận hành, ít nhất ngoài mặt không sóng không gió. Có điều, khi ổn định lại tinh thần, lòng của Hạ Hoằng Huân như mặt hồ nước dâng lên gợn sóng rất nhỏ. Loại cảm giác này, ngay cả bản thân anh cũng không xác định được đây có phải là "Động lòng" hay không? Tóm lại, đã có thêm một phần nhớ nhung không sao hiểu được. Mà mỗi lần xuất hiện ngắn ngủi, cũng khiến cho anh phát hiện sự thẳng thắn và đáng yêu của cô.
Hồi tưởng bị bóng dáng đơn bạc nhỏ bé và yếu ớt đột nhiên xuất hiện cắt đứt. Hạ Hoằng Huân đứng ở trước cửa sổ, kinh ngạc nhìn thấy Mục Khả mặc T-shirt màu trắng trong lầu bước ra ngoài, bắt đầu chạy vòng dọc theo sân huấn luyện. So với tốc độ ‘Rùa đen nhỏ’ lần trước nghe lén bị phạt thì một trời một vực, lần này cô lại sử dụng tốc độ chạy nước rút trăm mét. Cách thức đó, rất giống như có phần không muốn sống.
"Làm gì đây!" Hạ Hoằng Huân khó hiểu, không chút suy nghĩ cầm chiếc áo rằn ri vừa mới được cởi ra bước nhanh xuống lầu.
Trực tiếp thổ lộ
Đi xuống dưới tầng, Hạ Hoằng Huân cũng không vội vã ngăn cản cô, anh chỉ đứng ở trong sân huấn luyện yên lặng nhìn cô từ đằng xa chạy tới.
Cho đến khi Mục Khả chạy xong vòng thứ hai, đi qua bên cạnh anh vẫn coi anh như người vô hình thì Hạ Hoằng Huân đi nhanh mấy bước, từ phía sau bắt được cánh tay cô, dễ dàng mà ôm cô vào trong ngực.
Giọng nói trầm thấp từ tính vang lên trên đỉnh đầu Mục Khả, anh hỏi: "Sao vậy?" Giọng nói có lo lắng và sốt ruột.
Mục Khả giận thở hổn hển giãy giụa, không đọ được với sức lực của anh, cô giơ tay lên đập hai phát vào ngực anh, bộ dáng kia giống như hai người có thâm thù đại hận. Nhưng từ biểu hiện hời hợt của Hạ Hoằng Huân, xem ra căn bản không có chút xi nhê nào.
"Tôi mà nhẹ tay" Hạ Hoằng Huân cẩn thận xoa bóp chân cô, tạm ngừng mới nói: "Vậy còn tác dụng gì?"
Nhìn đỉnh đầu anh, Mục Khả giống như tức giận nói: "Dù sao chính là anh cố ý chỉnh tôi." Bằng không tự dưng chạy đến nói "bắt đầu", chuyện thần thánh như yêu đương không thể dùng cách văn nhã để nói được à.
Thần sắc Hạ Hoằng Huân bình tĩnh: "Em cho rằng tôi nhàn rỗi không chuyện gì chắc!"
Đồng chí nhỏ Mục Khả vô lại nói: "Không rảnh rỗi thì đ